Tác giả: Lavenderame

Nguồn:https:[//archiveofourown.]org/works[/69539426]

Tôi đã quá quen với việc cuộc đời mình không đi theo một quỹ đạo bình thường. Anh trai thiên tài lập dị, bạn bè thì quái gở đến mức có thể bị nhốt vào viện tâm thần ngay tức khắc. Mọi chuyện đều lạ thường, và tôi có thể lý giải, cũng như kiểm soát, tất cả. Ngoại trừ một thứ.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Ba hoàn toàn bình thường. Mục tiêu của tôi cũng hoàn toàn bình thường: hoàn thành nốt ca trực nhật, đi về nhà, và thưởng thức món thạch cà phê phiên bản giới hạn mà mẹ tôi đã hứa sẽ mua. Một kế hoạch hoàn hảo, không có kẽ hở, và hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Ít nhất, tôi đã nghĩ vậy.

Vấn đề đầu tiên xuất hiện dưới hình dạng một cô gái có mái tóc xanh lam tỏa sáng như một thiên hà thu nhỏ. Teruhashi Kokomi.

“Saiki-kun, chúng ta cùng cố gắng nhé!” Cô ấy mỉm cười, và trong một khoảnh khắc, tôi có cảm giác như cả vũ trụ đang nín thở để chiêm ngưỡng nụ cười đó. Tất nhiên, đó chỉ là hiệu ứng phụ từ hào quang phiền phức của cô ấy.

Chúng tôi đang đi song song trên hành lang để ra khu vực vứt rác. Tôi giữ khoảng cách an toàn là 1.5 mét, một con số mà tôi đã tính toán là tối ưu để tránh các va chạm vật lý không cần thiết. Nhưng rồi, nó đã xảy ra. Một vũng nước nhỏ, gần như vô hình, không biết từ đâu xuất hiện trên sàn nhà vốn khô cong. Teruhashi, người luôn di chuyển với sự duyên dáng của một vũ công ballet, đột nhiên trượt chân.

Yare yare.

Thời gian dường như chậm lại. Theo mọi định luật vật lý, cô ấy sẽ ngã ngửa ra sau, và kết quả là một cú va chạm không mấy dễ chịu với sàn nhà. Nhưng không. Cơ thể tôi tự động di chuyển. Nhanh hơn suy nghĩ của tôi, tôi đã ở phía sau cô ấy, một tay vòng qua eo, tay kia đỡ lấy vai. Chúng tôi dừng lại trong một tư thế mà bất kỳ họa sĩ shoujo manga nào cũng sẽ phải thốt lên “Hoàn hảo!”. Mái tóc xanh của cô ấy lướt nhẹ qua cằm tôi. Đôi mắt cô ấy mở to, ngỡ ngàng. Hào quang xung quanh cô ấy dường như đang reo hò cổ vũ.

Trong đầu Teruhashi: “Kyaa! Giống hệt trong phim! Cậu ấy đã cứu mình! Trái tim mình…!”

Tôi ngay lập tức buông cô ấy ra, để cô ấy tự đứng vững bằng đôi chân của mình, có lẽ là hơi thô bạo một chút.

“Cẩn thận. Sàn nhà trơn,” tôi nói, giọng đều đều như một con robot báo thời tiết.

Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng một Teruhashi đang ôm lấy trái tim đập loạn xạ. Nhưng trong đầu tôi, một báo động đỏ đang nhấp nháy liên tục. Vũng nước đó. Phản xạ của tôi. Cái tư thế đó. Đây không phải là sự ưu ái của Chúa. Chúa có thể sắp đặt những cuộc gặp gỡ, nhưng ngài không thể bẻ cong các định luật vật lý để tạo ra một cảnh tượng lãng mạn hoàn hảo như vậy. Đây là một hiện tượng siêu nhiên. Và có vẻ như, tôi chính là trung tâm của nó.

Tệ thật. Đây không còn là chuỗi trùng hợp nữa. Đây là một định luật mới của vũ trụ. Và tôi là nạn nhân số một.

Những ngày tiếp theo xác nhận nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của tôi. “Hiện tượng” này không chỉ là một sự cố đơn lẻ. Nó là một hệ thống.

Sáng hôm sau, thầy giáo thông báo cần hai người làm trực nhật cho tuần tới. “Để công bằng, chúng ta sẽ bốc thăm nhé!”

Tôi đã dùng năng lực thấu thị để nhìn vào trong hộp. Có 30 mẩu giấy, và tôi đã xác định chính xác mẩu giấy có tên mình để thầy không bốc phải. Nhưng ngay khi tay thầy giáo đưa vào hộp, một con ong không biết từ đâu bay đến, lởn vởn trước mặt thầy và làm thầy giật mình, làm xáo trộn toàn bộ số giấy. Trước khi tôi kịp phản ứng, thầy rút ra hai mẩu.

“Ồ! Saiki và Teruhashi!”

Tôi có thể nghe thấy đám con trai như đang nguyền rủa mình. Còn Teruhashi mỉm cười e thẹn. Tôi chỉ muốn đấm vào không khí.

Buổi trực nhật đó là một chuỗi các thảm họa lãng mạn quy mô nhỏ. Khi chúng tôi cùng lau bảng, tay chúng tôi “vô tình” chạm vào nhau lúc chuyền miếng lau. Ánh nắng hoàng hôn chiếu xiên qua cửa sổ, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo quanh chúng tôi. Một cơn gió khác lại thổi vào, làm những tấm rèm trắng bay phấp phới như trong một video ca nhạc.

Tôi bắt đầu nhận ra một quy luật. Những sự kiện này dường như được kích hoạt bởi một thứ rất cụ thể: những dòng suy nghĩ của Teruhashi.

Trong đầu Teruhashi, khi cô ấy nhìn ra cửa sổ: “Khung cảnh này đẹp quá. Giá mà lúc này có một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tóc mình bay lên… Giống như trong manga vậy…”

Và BÙM. Gió nổi lên.

Trong đầu Teruhashi, khi chúng tôi đứng gần nhau: “Khoảng cách này… nếu đây là một câu chuyện, có lẽ tay của chúng mình sẽ chạm vào nhau…”

Và BÙM. Tay chúng tôi chạm nhau.

Cô ấy chính là công tắc kích hoạt. Hào quang nhân vật chính của cô ấy, kết hợp với sức mạnh tâm linh vô thức của tôi, đang viết lại thực tại thành một kịch bản shoujo rẻ tiền. Nếu tôi không làm gì đó, sớm muộn gì cũng sẽ đến cảnh tỏ tình dưới gốc cây anh đào huyền thoại. Tôi phải “phá mood”. Ngay lập tức.

Cơ hội đến khi trời đột ngột đổ mưa. Một cơn mưa rào bất chợt vào một ngày nắng đẹp. Tôi nhìn lên trời. Không một gợn mây. Đây rõ ràng là một cơn mưa được dàn dựng.

Teruhashi: “A, mưa rồi! Chúng ta phải tìm chỗ trú thôi! Đây có phải là định mệnh không? Một cảnh trú mưa lãng mạn chỉ có hai người?”

Cô ấy nhìn tôi đầy mong đợi, sẵn sàng chạy đến dưới mái hiên gần nhất. Không được. Tôi không thể để điều đó xảy ra.

Tôi nhắm mắt lại. Thay vì ngăn cơn mưa, tôi khuếch đại nó lên. Từ một cơn mưa rào, nó biến thành một cơn bão nhiệt đới nhỏ. Gió giật mạnh, mưa quất rát mặt. Tất cả học sinh đang trên đường về nhà hét lên và chạy tán loạn tìm chỗ trú. Sự riêng tư đã bị phá vỡ. Không còn lãng mạn nữa, chỉ còn lại sự hỗn loạn. Teruhashi cũng bị cuốn theo đám đông, không còn thời gian để nghĩ đến chuyện trú mưa hai người. Nhiệm vụ thành công.

Nhưng tôi biết, đây chỉ là những giải pháp tạm thời. Tôi đang chiến đấu với các triệu chứng, không phải căn nguyên của vấn đề.

Phần 2: Giả Thuyết về một Định Luật

Tôi cần một lời giải thích logic. Đây là một siêu năng lực mới của tôi sao? Một loại năng lực tâm linh tự động, không thể kiểm soát?

Tôi đã tiến hành các thử nghiệm. Tôi cố tình ở gần Aiura Mikoto. Cô ấy là một gyaru, nhưng cũng có sức hút của riêng mình. Kết quả: không có gì. Không có những cơn gió lãng mạn, không có những cú ngã được sắp đặt. Chỉ có những lời tán tỉnh và những lời tiên tri về “người định mệnh” của cô ấy.

Tôi thử với Yumehara Chiyo, một cô gái mơ mộng điển hình. Vẫn không có gì.

Kaidou Shun? Cậu ta chỉ lẩm bẩm về Dark Reunion. Nendou? À thôi bỏ đi.

Chỉ có Teruhashi. Chỉ duy nhất cô ấy mới kích hoạt được hiệu ứng này.

Cô ấy hoàn toàn không biết gì về vai trò của mình trong chuyện này. Đối với cô ấy, mọi thứ chỉ đơn giản là “đang tiến triển đúng hướng.” Chúa và các thiên thần vẫn đang làm việc hết công suất để hỗ trợ cho tình yêu của cô ấy.

Sau nhiều đêm mất ngủ và tiêu thụ một lượng thạch cà phê đáng báo động, tôi đã đi đến một kết luận đáng sợ. Siêu năng lực này không phải của tôi. Nó cũng không phải của Teruhashi. Nó là một cơ chế của chính vũ trụ.

Khi một “nữ chính” với hào quang mạnh mẽ như Teruhashi xuất hiện, và khi có một nguồn năng lượng khổng lồ (là tôi) ở gần, vũ trụ sẽ tự động can thiệp để “bảo toàn” tuyến truyện tình cảm. Giống như định luật bảo toàn năng lượng, năng lượng không tự sinh ra hay mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Tương tự như vậy, “cảnh shoujo” cũng không thể bị triệt tiêu. Nếu tôi phá hỏng một cảnh, năng lượng lãng mạn đó sẽ tích tụ lại và tạo ra một cảnh khác, còn mạnh hơn, còn cliché hơn.

Tôi gọi nó là Định Luật Bảo Toàn Lãng Mạn.

Cuộc sống của tôi giờ đây không chỉ là trốn tránh sự chú ý, mà là một cuộc chiến chống lại chính những quy luật cơ bản của thể loại truyện lãng mạn.

Thử Thách Tối Thượng – Cuộc Thi Nấu Ăn Cặp Đôi

Lễ hội văn hóa là một cái bẫy được dàn dựng công phu, và tôi đã sập bẫy ngay từ khi nó còn chưa bắt đầu. Sự kiện chính của năm nay là “Cuộc Thi Nấu Ăn Cặp Đôi Toàn Trường”. Giải nhất: một phiếu mua hàng trị giá 100,000 yên tại siêu thị, và quan trọng hơn, một năm sử dụng thạch cà phê cao cấp miễn phí, giao hàng tận nhà mỗi tuần.

Đó là mồi nhử. Một mồi nhử hoàn hảo đến mức đáng ngờ.

Việc ghép cặp, dĩ nhiên, được quyết định bằng “bốc thăm ngẫu nhiên”. Tôi đã cố gắng can thiệp. Tôi dùng năng lực thấu thị để đổi tên mình thành tên Nendou. Nhưng ngay khi tôi định tráo phiếu, Teruhashi đã thầm cầu nguyện với Chúa.

Teruhashi: “Xin Chúa hãy phù hộ cho con! Xin hãy để con được chung đội với Saiki-kun!”

Một lời cầu nguyện đơn giản, nhưng với sức mạnh của hào quang nhân vật chính, nó có sức nặng của một mệnh lệnh vũ trụ. Lá phiếu trong tay tôi đột nhiên nóng lên. Chữ “Nendou Riki” mờ dần và biến thành “Saiki Kusuo”. Yare yare. Tôi thậm chí còn không thể gian lận được nữa. Tuyệt vời quá Aso Shuichi, tôi tưởng tôi mới là nhân vật chính chứ.

Cuộc thi bắt đầu. Đề bài là “Món tráng miệng thể hiện tình yêu”. Tôi chỉ muốn độn thổ. Định Luật Bảo Toàn Lãng Mạn đang cười vào mặt tôi. Đây không còn là những cliché nhỏ lẻ nữa; đây là một sân khấu lớn được thiết kế để ép chúng tôi vào một kịch bản lãng mạn hoàn chỉnh.

Teruhashi, với sự hoàn hảo thường thấy, đã chuẩn bị sẵn sàng. “Saiki-kun, chúng ta làm bánh dâu tây hình trái tim nhé?”

Teruhashi: “Đây là cơ hội tuyệt vời! Chúng mình sẽ cùng nhau nhào bột, tay mình sẽ ‘vô tình’ dính đầy bột và cậu ấy sẽ lau giúp mình! Rồi chúng mình sẽ cùng nhau nếm thử kem, và mũi mình sẽ dính một ít kem, cậu ấy sẽ dịu dàng gạt nó đi! Hoàn hảo!”

Tôi có thể thấy trước toàn bộ chuỗi sự kiện. Tôi phải hành động trước.

“Không,” tôi nói. “Làm thạch cà phê đi.”

Teruhashi chớp mắt. “Eh? Nhưng đề bài là…”

“Thạch cà phê là tình yêu,” tôi tuyên bố với một gương mặt vô cảm.

Kế hoạch của tôi rất đơn giản: biến một hoạt động lãng mạn tiềm tàng thành một quy trình sản xuất công nghiệp, hiệu quả và không có cảm xúc. Không có nhào bột, không có trang trí cầu kỳ. Chỉ có bột gelatin, cà phê đen và sự chính xác.

Chúng tôi bắt đầu. Teruhashi cố gắng tạo ra những khoảnh khắc. Khi cô ấy đưa cho tôi bát đường, cô ấy cố tình để các ngón tay của chúng tôi chạm vào nhau. Tôi lập tức làm rơi cái bát. Đường đổ lênh láng. Không lãng mạn, chỉ có dọn dẹp.

Khi cô ấy khuấy hỗn hợp, cô ấy làm bắn một ít lên má mình, rồi nhìn tôi đầy mong đợi. Tôi phớt lờ và đưa cho cô ấy một chiếc khăn giấy.

Tôi đang chiến thắng. Bằng cách biến mình thành một cỗ máy làm thạch cà phê, tôi đã vô hiệu hóa được mọi nỗ lực của kịch bản. Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự kiên trì của Định Luật. Nếu không thể tạo ra cliché từ hành động, nó sẽ tạo ra chúng từ tai nạn.

Ngay khi tôi đang đổ hỗn hợp cà phê nóng vào khuôn, tôi đã có một cảm giác tự mãn thoáng qua. Kế hoạch của tôi đang hoạt động. Bằng cách biến việc nấu ăn thành một quy trình khoa học lạnh lùng, tôi đã thành công vô hiệu hóa mười bảy nỗ lực tạo ra “khoảnh khắc lãng mạn” của Teruhashi. Bầu không khí trong gian bếp của chúng tôi hiệu quả như một dây chuyền lắp ráp và tẻ nhạt như một bài giảng về nhiệt động lực học.

Tôi đã thắng.

Hoặc tôi đã nghĩ vậy. Tôi đã quên rằng Định Luật Bảo Toàn Lãng Mạn không chơi theo luật. Nếu nó không thể tạo ra một kịch bản từ bên trong, nó sẽ dàn dựng một tai nạn từ bên ngoài.

Teruhashi đang đảm nhận công việc trang trí. Cô ấy đang dùng một con dao nhỏ, sắc bén để cắt những quả dâu tây thành hình trái tim. Mỗi nhát cắt của cô ấy đều hoàn hảo, mỗi chuyển động đều toát ra vẻ duyên dáng. Sẽ không có chuyện cô ấy tự làm mình bị thương. Cô ấy là Teruhashi Kokomi. Sự hoàn hảo là trạng thái tự nhiên của cô ấy.

Nhưng cái bàn bếp thì không.

Tôi cảm nhận được nó. Một sự rung động vi mô, gần như không thể nhận ra, ở một trong bốn chân bàn. Một sự cong vênh vật lý bất thường, được gây ra bởi một lực tác động có chủ đích. Mặt bàn nghiêng đi 0.3 độ. Đối với người thường, điều đó là vô hình. Nhưng đối với một con dao đang cắt một quả dâu tây trơn trượt, đó là một thảm họa.

Lưỡi dao trượt đi.

“A!”

Một tiếng kêu nhỏ, thanh tú. Không phải là một tiếng hét đau đớn, mà là một âm thanh ngạc nhiên đầy duyên dáng. Trên đầu ngón trỏ của Teruhashi, một giọt máu đỏ thẫm duy nhất rỉ ra, lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu như một viên hồng ngọc.

Yare yare.

Trong đầu Teruhashi, với một tốc độ xử lý nhanh hơn cả siêu máy tính: “Đây rồi! Kịch bản kinh điển! Vết thương của nữ chính! Bây giờ Saiki-kun sẽ lo lắng chạy đến, cậu ấy sẽ nắm lấy tay mình, gương mặt đầy vẻ quan tâm! Cậu ấy sẽ hỏi ‘Cậu có sao không?’ bằng một giọng dịu dàng! Có lẽ cậu ấy sẽ… sẽ đưa ngón tay mình lên miệng để cầm máu như trong mấy bộ phim cũ? Không, như vậy hơi mất vệ sinh… Nhưng lãng mạn quá đi mất!”

Toàn bộ kịch bản đã được viết sẵn trong đầu cô ấy. Và Định Luật, như một đạo diễn mẫn cán, bắt đầu ép buộc diễn viên chính của nó vào vai.

Tôi cảm thấy một lực đẩy vô hình. Cơ thể tôi di chuyển ngược lại với ý muốn của lý trí. Chân tôi bước về phía trước. Tay tôi vươn ra. Miệng tôi gần như đã định nói câu thoại được lập trình sẵn.

Không. Tôi sẽ không để nó điều khiển.

Tôi dừng lại, giữ khoảng cách hai mét. Tôi nhìn vào vết cắt của cô ấy với vẻ m

Tôi đã phá vỡ kịch bản. Tôi đã từ chối đóng vai anh hùng lãng mạn. Tôi đã đáp lại một tình huống đầy cảm xúc bằng logic lạnh lùng.

Nhưng tôi đã phạm một sai lầm chết người. Tôi đã đánh giá thấp mức độ tuyệt vọng của Định Luật. Khi một kịch bản bị phá vỡ, nó sẽ không từ bỏ. Nó sẽ nâng cấp lên một kịch bản khác mạnh hơn.

Teruhashi, nghe câu trả lời của tôi, trông có chút hụt hẫng. Cô ấy nhìn xuống ngón tay đang rỉ máu của mình, rồi cô ấy làm một điều mà tôi không thể lường trước. Cô ấy đột nhiên cảm thấy “choáng”.

“A… đầu mình…” cô ấy thì thầm, cơ thể lảo đảo. “Chắc là… mình sợ máu…”

Cô ấy ngất đi.

Dĩ nhiên là cô ấy không ngất thật. Năng lực của tôi cho thấy các chỉ số sinh học của cô ấy hoàn toàn ổn định. Đây là một màn kịch. Một màn kịch được hỗ trợ bởi toàn bộ sức mạnh của vũ trụ shoujo. Cô ấy ngã về phía trước, thẳng về phía tôi.

Đây là một cái bẫy không thể tránh khỏi. Nếu tôi né, cô ấy sẽ ngã xuống sàn, và tôi sẽ trở thành kẻ vô tâm nhất thế giới trước hàng ngàn khán giả, cụ thể là đám Kokomins. Nếu tôi đỡ cô ấy, tôi sẽ rơi vào cliché kinh điển nhất: bế công chúa.

Tôi thở dài. Tôi chọn phương án ít tệ hơn.

Tôi đã bế Teruhashi Kokomi theo kiểu công chúa, ngay giữa sân khấu của một cuộc thi nấu ăn, trước sự chứng kiến của toàn trường.

Đám đông “Ồ” lên một tiếng đồng loạt. Tôi có thể nghe tiếng nguyền rủa mình phát ra từ khắp mọi nơi.

Và tôi ghét điều đó.

Nếu bạn đã xem anime hoặc đọc manga thì chắc hẳn sẽ biết, đây không phải lần đầu tôi đỡ Teruhashi trước nơi đông người (anime ss2 tập 24 cho những ai quên), Cũng chẳng phải chuyện gì to tát nhưng tôi cũng chẳng thể coi nó là chuyện nhỏ. Vì khác với những lần trước khi tôi cố tình và kiểm soát được tình hình – lần này, tôi bị ép vào vai diễn. Định Luật Bảo Toàn Lãng Mạn đã lôi tôi lên sân khấu, giơ tay tôi lên, và hét vào mặt toàn trường: “Đây là nam chính!”

Tôi bế Teruhashi vào phòng y tế trong tiếng xì xào lan khắp hành lang. Từng bước đi của tôi vang lên như tiếng trống chậm rãi báo hiệu cho một bi kịch sắp tới. Trong đầu tôi vang lên hàng loạt suy đoán từ đám học sinh:

“Khốn khiếp, tại sao lại là hắn!”

“Lẽ ra đó phải là mình!”

Đám Kokomins gần như phát cuồng. Tôi có thể cảm nhận được sóng não của họ đang bùng nổ như pháo hoa. Còn bản thân tôi thì chỉ muốn độn thổ xuống lòng đất, nằm cạnh vài mạch dung nham và không bao giờ quay lại.

Trong phòng y tế, không khí yên tĩnh hơn. Tôi đặt Teruhashi xuống giường, cẩn thận đến mức không một sợi tóc nào của cô ấy bị xô lệch. Ngay khi tôi định rút tay về, cô ấy lại mở mắt. Rõ ràng là giả vờ.

“Saiki-kun…” giọng cô ấy mềm mại, run rẩy, vừa đủ để khiến bất kỳ người bình thường nào tin rằng cô ấy đang trong trạng thái mong manh nhất. “Cảm ơn cậu đã đỡ tớ…”

Trong phòng y tế, không khí yên tĩnh hơn. Tôi đặt Teruhashi xuống giường, cẩn thận đến mức không một sợi tóc nào của cô ấy bị xô lệch. Ngay khi tôi định rút tay về, cô ấy lại mở mắt. Rõ ràng là giả vờ.

“Saiki-kun…” giọng cô ấy mềm mại, run rẩy, vừa đủ để khiến bất kỳ người bình thường nào tin rằng cô ấy đang trong trạng thái mong manh nhất. “Cảm ơn cậu đã đỡ tớ…”

Tôi liếc sang góc phòng. Đúng như tôi đoán, ánh nắng vàng dịu nhẹ từ cửa sổ tràn vào, rơi xuống mái tóc xanh lam của cô ấy, tạo thành một quầng sáng lung linh. Rèm cửa khẽ bay, từng hạt bụi li ti lấp lánh như những vì sao đang múa. Hoàn hảo đến mức một họa sĩ shoujo manga nào đó chắc đang chảy nước mắt sung sướng. Chà Aso Shuichi, tôi xin nhắc lại, ông là hoạ sĩ shounen đấy nhé.

Tôi thở dài. Yare yare.

Tôi nâng tay lên che mắt, giả vờ điều chỉnh kính. Thật ra là để chặn lại luồng “ánh nhìn long lanh” đang phát ra từ hướng Teruhashi Kokomi. Nếu tôi không chặn, rất có thể nó sẽ gây bỏng giác mạc hoặc làm nổ tung một số mạch máu trong não.

Tôi nhìn quanh, nghiêm túc đánh giá tình hình:

Không có ai ngoài chúng tôi.

Không có máy quay.

Nhưng vẫn có nhạc nền, vẫn có hiệu ứng hình ảnh, và vẫn có nhân vật nữ chính đang phát sáng.

Kết luận: vũ trụ đã tự động chuyển sang chế độ “đang ghi hình”.

Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc phá mood một lần nữa, tôi lạnh lùng định bước ra khỏi phòng y tế mà không để lại điều gì.

Tôi dự đoán trước rồi. Khi tôi từ chối kịch bản lãng mạn “băng bó vết thương”, Định Luật sẽ không bỏ cuộc. Và đúng như vậy, không khí trong phòng y tế lập tức thay đổi. Những hạt bụi lơ lửng trong ánh nắng thôi không nhảy múa. Rèm cửa ngừng bay. Cả thế giới như nín thở, chờ động thái tiếp theo.

Teruhashi Kokomi – “nữ thần” của trường, người chưa từng một lần nghi ngờ sức hút của mình – đột nhiên im lặng. Cô ấy nhìn xuống bàn tay với vết xước nhỏ, môi khẽ mím lại. Trong đầu cô ấy vang lên một chuỗi suy nghĩ hỗn loạn, tôi nghe rõ từng chữ.

“Tại sao Saiki-kun lại xa cách như vậy? Bình thường… bất kỳ ai cũng sẽ tận dụng cơ hội này để quan tâm, để xích lại gần mình. Nhưng cậu ấy thì không. Có phải… mình bị ghét sao?”

Ngay khi ý nghĩ “bị ghét” lóe lên, không gian rung chuyển nhẹ. Tôi cảm thấy các dòng năng lượng xoáy lại, giống như trước một vụ phun trào núi lửa. Nếu để mặc, chỉ vài giây nữa thôi, cảnh tượng sẽ bùng nổ: cô ấy sẽ rơi nước mắt, tôi sẽ vô tình buột miệng một lời trấn an… rồi nó sẽ bị vặn thành một lời tỏ tình công khai. Kết quả: không thể đảo ngược.

Yare yare. Tôi không thể để chuyện đó xảy ra. Nhưng cũng không thể tiếp tục phá mood trắng trợn, nếu không vũ trụ sẽ chọn giải pháp cực đoan hơn – như reset toàn bộ timeline và ép tôi diễn lại. Tôi không muốn sống trong vòng lặp shoujo manga” đâu.

Vậy thì chỉ còn một cách: điều hướng.

Tôi hít một hơi sâu, ngẩng đầu lên. Ánh mắt Teruhashi run rẩy chạm vào tôi. Cô ấy đang mong đợi một lời giải thích, hoặc ít nhất, một chút cảm xúc thật từ tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu. Thời khắc quyết định đã đến.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, giữ vẻ mặt vô cảm như thường lệ, và nói một câu với giọng đều đều, không một chút cảm xúc.

“Teruhashi.”

Cô ấy nín thở.

“Sự phiền phức của cậu…”

Nét mặt cô ấy hơi sững lại.

“…dường như là một hằng số không thể tránh khỏi trong vũ trụ của tôi.”

Một khoảnh khắc im lặng.

Trong logic lạnh lùng của tôi, câu nói đó có nghĩa là: “Sự tồn tại của cậu mang lại cho tôi những rắc rối không bao giờ kết thúc, và nó dường như là một định luật tự nhiên mà tôi không thể thay đổi.”

Nhưng trong đầu Teruhashi, nó được diễn giải theo một cách hoàn toàn khác.

“Hằng số… không thể tránh khỏi… trong vũ trụ của cậu ấy? Có nghĩa là… mình là một phần không thể thiếu trong thế giới của Saiki-kun? Giống như mặt trời hay mặt trăng vậy? Cậu ấy đang dùng một cách nói thật uyên bác và thâm thúy để che giấu cảm xúc của mình! Kyaa! Saiki-kun thật là ngầu quá đi!”

Gò má cô ấy đỏ bừng lên. Cô ấy cúi đầu, hai tay nắm chặt trước ngực, không thể che giấu nụ cười hạnh phúc.

Xung quanh chúng tôi, tôi cảm nhận được năng lượng của Định Luật Bảo Toàn Lãng Mạn đang dần ổn định lại. Nó đã nhận được “cảnh tỏ tình” mà nó cần. Kịch bản đã hoàn thành. Vũ trụ đã thỏa mãn. À không, là Teruhashi thoả mãn nên Chúa và vũ trụ mới tha cho tôi.

Nendou chạy ùa vào phòng y tế. “Cộng sự! Tớ tìm thấy cậu rồi! Lại đây ăn mì ramen với tớ đi!”

Nhiệm vụ đã hoàn thành. Tôi đã sống sót qua một kịch bản shoujo manga mà không cần phải tỏ tình. Tôi đã bảo toàn được cuộc sống bình yên (tương đối) của mình.

Teruhashi vẫn đang chìm đắm trong thế giới màu hồng của riêng mình. Có lẽ cô ấy sẽ còn ảo tưởng về câu nói của tôi trong nhiều tuần tới. Nhưng đó là một cái giá nhỏ phải trả.

Tôi liếc nhìn bầu trời, nơi những bông pháo hoa cuối cùng đang tàn lụi.

Thiệt tình. Đúng là một ngày mệt mỏi.

❌ Bản dịch chưa xin phép tác giả, vui lòng không reup!

✅ SUPPORT THE ARTIST ON THEIR PLATFORMS!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *