Tác giả: ficsandstuff
Nguồn: [https://]archiveofourown.[org]/works/21912991
Năm nay sẽ là năm đó.
Saiki Kusuo đã quyết tâm.
Không nhượng bộ cha mẹ.
Không nhượng bộ lũ bạn phiền toái ở trường.
Không nhượng bộ số phận, hay thậm chí là cả Chúa Trời.
Dù có chuyện quái gì xảy ra đi nữa, Saiki sẽ dành trọn đêm Giáng sinh và ngày Giáng sinh này một mình, trong phòng, không làm gì khác ngoài việc ăn thạch cà phê, loại đặc biệt được dành riêng cho ngày lễ với kem tươi màu đỏ và kẹo rắc màu xanh lá, thứ mà cậu đã phải đảm bảo mua ngay khi vừa thấy chúng trong cửa hàng kẻo chúng bán hết, và đắm mình trong sự bình yên và tĩnh lặng mà chiếc nhẫn germanium mang lại cho cậu, có lẽ là cùng với một cuốn sách hiếm chưa bị ai spoil, hoặc một tựa game video cũ rích mà chưa ai từng nghe nói đến.
Đó sẽ là hai ngày hoàn toàn bình thường, yên tĩnh, không-căng-thẳng, lần đầu tiên của cậu sau không biết bao nhiêu lâu, và cậu đã quyết tâm tận hưởng nó một cách trọn vẹn nhất.
Tất nhiên, đời nào mọi thứ lại đơn giản thế.
Saiki thở dài không tiếng động từ chỗ nấp, một tay xách túi đồ tạp hóa, mắt vẫn dán chặt vào nỗi phiền phức mang tên Teruhashi, đang bị một đám con trai vây quanh, ai nấy đều chìa quà ra cho cô.
“Teruhashi-san, xin hãy nhận món quà này!”
“T-Teruhashi-san, tớ… tớ mua cho cậu nhân Giáng sinh nè!”
“Teruhashi-san!”
“Teruhashi-san!”
“Teruhashi-san!”
Thiệt tình, đúng là hết thuốc chữa. Trong tất cả những người tôi có thể vô tình gặp… Lẽ ra tôi nên dịch chuyển tức thời đến siêu thị cho mẹ luôn mới phải.
Saiki cau mày nhìn Teruhashi, cô cũng đang tìm cách trốn đi y như cậu, dù ngoài mặt vẫn mỉm cười duyên dáng, nhận từng món quà một cách lịch sự.
Bước ra lúc này chẳng khác gì tự đâm đầu xuống giếng.
Cậu có thể hình dung được cả kịch bản: chỉ cần cậu ló đầu ra, Teruhashi sẽ ngay lập tức gọi to tên cậu, khiến cả đám trai kia quay sang. Và kết quả là gì?
Đúng, cậu sẽ trở thành mục tiêu của ánh mắt đầy sát khí, vì Teruhashi chắc chắn sẽ tận dụng cậu như cái cớ để rút lui.
Không còn đường nào khác để về nhà mà không bị phát hiện. Ẩn hình thì sẽ dễ va vào ai đó giữa đám đông, và chỉ cần một cú chạm thôi là hiện hình ngay. Dịch chuyển thì lại rủi ro bị người ta thấy.
Nghĩa là… cậu chỉ còn cách bước ra, nhẹ nhàng và lặng lẽ, cầu trời cho Teruhashi đừng…
“A! Saiki-kun!”
Chết tiệt.
Đúng như dự đoán. Ánh mắt Teruhashi lập tức khóa chặt lấy cậu, rồi cô luống cuống chen qua đám đông tiến về phía Saiki, hay đúng hơn là bị xô ngược lại nhiều hơn là tiến lên, vì cả người cô chất đầy hộp quà run rẩy sắp rơi, mà xung quanh lại toàn người đang cố giành lấy sự chú ý của cô.
Saiki hoàn toàn có thể bỏ đi.
Và phần lớn trong cậu thật sự muốn làm thế. Chỉ cần giả vờ không nghe thấy, không thấy gì, hợp lý thôi, vì ai mà nghe lọt giọng gọi giữa cái biển người ấy.
Nhưng… Saiki Kusuo không vô cảm như cậu vẫn cố tự thuyết phục bản thân.
Cậu thở dài não nề, rồi bước ra, nhẹ nhàng dùng chút năng lực tâm động để tách lối, không ai nhận ra, cho đến khi đứng trước mặt Teruhashi.
Trước khi cô kịp thốt lời, Saiki đã giơ tay, nâng bớt phần lớn đống quà khỏi tay cô, không nói nửa lời, chỉ quay người đi.
“S-S-Saiki-kun?! Cậu đang…”
Saiki chỉ hơi nghiêng đầu, như muốn nói “Đi đi”, rồi tiếp tục bước.
Không cần lời.
Dù sao, Teruhashi cũng đủ tinh tế để hiểu ý cậu. Cô lập tức mỉm cười rạng rỡ, ôm gọn đống túi còn lại, rồi vội chạy theo.
Mỗi ánh nhìn căm tức xuyên vào lưng Saiki như bị dao đâm. Nhưng khi thấy vẻ nhẹ nhõm trong mắt Teruhashi, Saiki lại cảm thấy… ờ, cũng đáng.
Có lẽ là vì chút tự trọng: dù mệt, dù có ý định “lợi dụng” cậu để thoát, cô vẫn không thừa nhận mình kiệt sức. Không một lần nào phá vỡ hình tượng “thiếu nữ hoàn hảo” ấy.
Hoặc có thể chỉ là… tinh thần Giáng sinh khiến cậu thấy dễ mềm lòng hơn thường ngày. Dù là gì đi nữa, cậu vẫn lẳng lặng đi cùng Teruhashi đến tận nhà, dù nguy cơ gặp người quen hoặc tệ hơn, đụng mặt Makoto là không nhỏ.
May thay, Chúa có thể ghét Saiki, nhưng lại đặc biệt thương Teruhashi Kokomi.
“Được đi bộ cùng Saiki-kun đêm Giáng sinh… thật ra mình biết nghĩ vậy hơi xấu, nhưng… mong là chẳng ai xuất hiện thêm cả…”
Tôi cũng thế. Sau vụ vừa rồi, tôi không còn sức chịu đựng ai khác nữa.
Chuyến đi diễn ra trong yên lặng, Teruhashi dường như chỉ cần được ở cạnh Saiki là đủ, mà Saiki thì chẳng hề phàn nàn, miễn không phải nói chuyện.
Ngoại trừ vài chục người dừng lại giữa đường để tặng thêm quà cho Teruhashi, thì nhìn chung mọi thứ… thật ra khá yên bình.
Đến mức khi về đến nhà cô, Saiki gần như cảm thấy hơi tiếc phải rời đi.
Gần như thôi.
Cậu vẫn lịch sự mang quà vào tận phòng khách, may thay, Makoto không có nhà (có lẽ Chúa lại thương Kokomi lần nữa), rồi định quay lưng đi.
Saiki-kun đang ở trong nhà mình…!!
“S-Saiki-kun, cậu có muốn uống gì không? Tớ có thể pha trà cho cậu…”
Được chính tay một cô gái hoàn hảo như mình mời trà… chắc Saiki-kun phải bối rối lắm nhỉ! Mình cá là cậu ấy đang tưởng tượng cảnh mình trong bếp, vừa quay lại mỉm cười dịu dàng nói: “Chào mừng anh về nhà, Saiki-darling~”… Khoan đã, mình đang nghĩ cái gì thế này?!
Teruhashi kêu khẽ, quay người giấu mặt đỏ bừng.
Tôi khá chắc người đang bối rối ở đây là cô, không phải tôi.
Saiki chỉ suýt nữa là đảo mắt. Cậu giơ túi đồ tạp hóa lên.
“Ơ… à… À!”
Teruhashi sực nhớ ra, hai tay che miệng đầy xấu hổ. “Trời ơi, Saiki-kun! Cậu đang đi mua đồ cho mẹ đúng không? Tớ xin lỗi! Tớ không định làm cậu mất thời gian…”
Saiki khẽ lắc đầu. Teruhashi thở ra nhẹ nhõm.
Dù thật ra cô có làm mất thời gian, nhưng thôi, không cần nói thêm.
“Cảm ơn cậu, Saiki-kun.”
Cô mỉm cười thật lòng khi tiễn cậu ra cửa.
Saiki chỉ gật đầu, không cần nói gì thêm.
“… Vòng tay từ Kobayashi-kun… tranh của Saitou-san… váy của Yamamoto-kun…”
Teruhashi chớp mắt mệt mỏi, dừng tay một nhịp để lắc lắc cổ tay rồi lại cặm cụi viết thiệp cảm ơn cho từng người tặng quà. Công bằng mà nói, đa phần mấy món ấy không phải thứ cô muốn hay cần, nhưng đã là cô gái hoàn hảo xinh đẹp thì không thể để ai thất vọng, vậy nên cô biết ơn nhận tất cả, và quyết trả tấm lòng bằng những tấm thiệp viết tay.
Cho cả một trăm sáu mươi bảy món quà mà Saiki đã giúp cô khuân về.
Teruhashi khẽ đỏ mặt khi nhớ lại, khoé môi bất giác cong lên, bật cười khe khẽ.
Ngày hôm nay căng thẳng là thế, nhưng chỉ cần được đi cạnh Saiki trên đường về là đủ.
Tuy hơi hụt hẫng là người duy nhất cô mong chờ quà lại không tặng gì, nhưng… ừm, có lẽ cậu thấy cô đã nhận quá nhiều quà rồi nên ngại, hoặc sợ món mình tặng không xứng.
Teruhashi lại khúc khích một mình khi tưởng tượng ra cảnh Saiki, bối rối và hoảng loạn nội tâm về việc món quà của mình quá tầm thường để Teruhashi chấp nhận.
Tất nhiên, tớ sẽ vui vẻ nhận bất cứ thứ gì Saiki-kun đưa cho tớ~ Ngay khi ý nghĩ đó bắt kịp, Teruhashi đỏ mặt và lấy tay che mặt vì xấu hổ. Bởi vì tớ là cô gái xinh đẹp hoàn mỹ nhất mà! Tớ không bao giờ có thể từ chối quà của bất kỳ ai, không chỉ riêng Saiki-kun!
Cậu đang cố biện minh cho suy nghĩ của mình với ai vậy? Thiệt tình.
Saiki thở dài khi quan sát Teruhashi vội vàng gạt bỏ suy nghĩ của mình và quay lại công việc, nét chữ của cô vẫn hoàn hảo dù tay liên tục bị chuột rút do mỏi.
Mình sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi sao cô ấy lại bỏ quá nhiều công sức chỉ để làm người khác vui, nhưng… chắc vì thế mà ai cũng bị cô ấy hút vào.
Khoé môi cậu khẽ nhích lên, nhưng biến mất nhanh như chớp.
Đó là một trận chiến kéo dài giữa sự quyết tâm của Teruhashi và tiếng kêu gào đòi nghỉ ngơi của cơ thể cô, và Saiki thực sự bất ngờ vì cô cầm cự được lâu đến vậy, nhưng cuối cùng, mắt Teruhashi cũng nhắm lại và đầu cô gục xuống lần cuối khi cô ngả về phía trước, bằng cách nào đó vẫn rất duyên dáng ngay cả trong tình trạng kiệt sức khi đầu cô gối lên tay trên bàn.
Saiki ngắm thêm một thoáng rồi lặng lẽ dịch chuyển vào phòng cô, liếc qua chồng thiệp còn dang dở trước khi đưa mắt sang gương mặt đang say ngủ, nơi cậu thấy một vệt mực nhỏ trên gò má, có lẽ do cô dụi mắt để cố tỉnh.
Thấy vậy Saiki lại… thấy lạ… và khi nhận ra lý do, cậu vừa đồng cảm vừa thấy buồn cười.
Dù có cố tỏ ra hoàn hảo tới đâu, Teruhashi rốt cuộc vẫn chỉ là một cô gái bình thường.
Một cô gái bình thường gánh quá nhiều kỳ vọng của thiên hạ. Trời ạ, người ta có thể vô tâm đến mức nào thế không biết?
Cậu có thoáng định lau vệt mực đi rồi thôi, không chỉ vì có thể làm cô tỉnh giấc, mà còn vì cảm giác… có gì đó sai sai khi xoá một dấu vết “không hoàn hảo” của cô, như thể cậu cũng chẳng khác đám người chỉ nhìn cô như nữ thần không tì vết kia.
Không phải cậu có thể giống họ được, tất nhiên, nhưng ý cậu là thế.
Thay vào đó, cậu rời mắt khỏi Teruhashi, nhìn sang đống quà, môi hơi mím lại khi dùng tia X lướt qua từng hộp.
Một lần nữa, đó lại là bằng chứng cho thấy không ai trong số họ xem Teruhashi như một con người. Saiki không dám nhận mình có mắt thẩm mỹ quà cáp, nhưng ngay cả cậu cũng thấy mấy món đó được chọn chỉ để hào nhoáng, phô trương, chứ chẳng hề nghĩ xem Teruhashi thật sự thích gì.
Cô ấy nhớ tên từng người một, vậy mà chẳng ai buồn tìm hiểu cô ấy muốn gì.
Saiki khẽ lắc đầu, cố rũ bỏ cảm giác khó chịu đang len vào, cảm giác khiến chính cậu cũng thấy lạ, rồi quyết định dồn sức vào việc hữu ích hơn.
Cậu ra tay vừa nhanh vừa khẽ, cẩn thận để không đánh thức Teruhashi cho đến khi Makoto mở cửa phòng em gái để “chào buổi tối”, Saiki đã biến mất từ lâu.
Teruhashi rên khẽ khi bị anh trai gọi dậy, nhưng cũng khó mà giận. Dù sao lần này anh có đánh thức cô, chứ không phải đứng lì trong phòng nhìn cô ngủ như phần lớn những lần khác.
Mà… ai biết cô đã ngủ bao lâu, và anh đã ở đó bao lâu. Thôi, không quan trọng lúc này.
Cô vừa định hỏi mấy giờ thì bắt gặp chồng thiệp cảm ơn trên bàn, liền giật nảy, tự mắng mình thậm tệ.
Sao mình lại ngủ gật chứ? Một cô gái hoàn hảo không ngủ gục giữa chừng, mình biết rõ mà!
Sau khi lịch sự nhưng kiên quyết mời anh trai ra khỏi phòng và đóng cửa, cô vội vã quay lại bàn, cầm một tấm thiệp lên định viết tiếp: vẫn còn vài phút nữa mới tới nửa đêm, cô vẫn kịp hoàn thành.
Teruhashi chớp mắt bối rối, hoang mang khi cô mở tấm thiệp ra và thấy tất cả đã được viết rồi, mà còn bằng chính nét chữ của cô.
Hả…? Mình thề là mình chưa viết thiệp của Itou-kun mà…
Cô đặt tấm đó xuống, nhặt tấm kế tiếp… cũng đã viết xong. Tấm nữa… xong. Tấm nữa… vẫn xong…
Có khi… mình đã lỡ viết hết trước khi ngủ gật? Cô rà qua một vòng, thấy thiệp nào cũng đúng y như cô dự định viết, và cho rằng đó là lời giải thích hợp lý duy nhất chứ chẳng lẽ cô… viết trong lúc ngủ, hoặc có người viết hộ?
Nhẹ nhõm vì nhiệm vụ trong đêm đã hoàn tất, ngày mai chắc chắn vẫn còn nhận quà nữa và lại phải viết thiệp, nhưng để mai tính, cô đứng dậy đi rửa mặt chuẩn bị ngủ, bỗng khựng lại khi thấy một thứ gì đó trên gối.
Quà nữa ư? Mình bỏ sót sao?
Tim Teruhashi tụt xuống một nhịp, cô vội nhấc gói quà lên; nó nhỏ và nhẹ hơn bất kỳ món nào cô nhận hôm nay.
Sự hồi hộp nhanh chóng nhường chỗ cho tò mò, Teruhashi cẩn thận mở quà, và hít mạnh khi thấy một cặp kẹp tóc: nhỏ xinh, đủ tinh tế để không gây chú ý mà vẫn rất hợp gu, đến mức cô lập tức muốn thử ngay.
Dĩ nhiên là thử liền, Kokomi mỉm cười phấn khích, cô tới bàn trang điểm, cài hai chiếc kẹp, mỗi bên một cái rồi đứng thẳng soi ngắm.
Chỉ có một phần trang trí nhỏ trên mỗi chiếc kẹp, với một viên pha lê nhỏ màu hồng nhạt được đính vào, trông chẳng hề lạc tông với mái tóc xanh đậm, chắc nhờ màu kẹp trung tính nên đá hồng không chói.
Nghĩ lại thì… Saiki-kun cũng đeo kẹp tóc màu hồng nhỉ? Teruhashi khúc khích một mình, tay khẽ chạm lên tóc, trong đầu đã vẽ cảnh bất ngờ “đụng” Saiki trong bộ kẹp đôi với kẹp của cậu.
Chắc chắn thế sẽ khiến cậu ấy thốt “offu” cho mà xem~!
Cô để ý thấy một mảnh giấy nhỏ kẹp trong giấy gói chắc là lời nhắn của người tặng, bèn nhặt lên xem.
Thông điệp rất ngắn, rất đơn giản, nhưng đủ làm cả gương mặt cô lập tức đỏ bừng; tay cô run tới mức mảnh giấy tuột khỏi tay rơi xuống sàn.
“Giáng Sinh vui vẻ. – S.K.”
Chữ viết tắt đó… có thể là bất kỳ ai! Nhiều người trùng chữ đầu tên lắm!
Teruhashi bật cười gượng, hai tay che mặt đang nóng rực.
Không thể là Saiki-kun đâu, phải không? Chắc mình đã thấy cậu ấy lén bỏ quà vào chứ, đúng không? Nhưng… nếu thật sự là cậu ấy…
Cô đưa tay khẽ chạm lên một chiếc kẹp, tim như nở hoa, một tiếng cười khe khẽ bật ra cùng nụ cười rạng rỡ.
Cảm ơn cậu, Saiki-kun.
Cậu đang nghĩ quá lên rồi, nhưng…
Trong căn nhà của mình, Saiki cho phép bản thân mỉm cười một chút.
Chỉ cần cô ấy thích là được.
…
“Ôi, kẹp tóc mới hả, Kokomi? Dễ thương quá!”
Teruhashi mỉm cười khi Yumehara ghé sát ngắm nghía, bàn tay cô vô thức lại chạm lên một chiếc kẹp như suốt từ đêm qua.
“Cậu lấy ở đâu vậy?” Yumehara bỗng nhớ ra, mắt long lanh: “Có phải quà Giáng Sinh không?! Chắc là phải rồi, là cậu thì ai mà chả tặng! Ai tặng thế?!”
“Suỵt, Chiyo-chan, nhỏ tiếng thôi!” Teruhashi vội vàng ra hiệu cho cô bạn của mình, mặt cô hơi ửng hồng khi lo lắng liếc nhìn xung quanh để đảm bảo không ai nghe thấy.
Nếu ai đó biết kẹp này do Saiki-kun tặng. Không, chỉ cần người ta biết mình đang đeo duy nhất món quà này mà không đeo mấy món khác…!!
Ngay lập tức, trong đầu cô hiện lên cảnh Saiki nằm bất động giữa một chiến trường hỗn loạn đẫm máu, cô rùng mình nén lại.
Vì an toàn của Saiki-kun, và vì hòa bình thế giới… Mình không thể để ai biết!
Teruhashi à, với người khác thì tôi sẽ bảo là phóng đại, nhưng với cậu… có lẽ đó là quyết định khôn ngoan nhất, cho cả hai ta.
Saiki lặng lẽ quan sát Teruhashi khi cô khéo lái câu chuyện sang hướng khác để đánh lạc hướng Yumehara, chỉ rời mắt khi chắc chắn họ sẽ không lạc về chủ đề quà Giáng Sinh và kẹp tóc, nói cách khác, bất cứ thứ gì có thể chạm tới cậu.
Khi hai cô gái sánh bước đi, Saiki nhìn theo thêm một giây, vô thức đưa tay chạm vào chiếc kẹp tóc của chính mình.
Một món “đồ đôi”, hả…
Khoé môi cậu thoáng cong lên, rồi cậu quay đi, dù gì thì mới chỉ là ngày Giáng Sinh, nghĩa là cậu vẫn còn vài tiếng để tận hưởng thạch cà phê, sách và trò chơi trong yên bình.
Bản dịch chưa xin phép tác giả, vui lòng không reup!
SUPPORT THE ARTIST ON THEIR PLATFORMS!
