Tác giả: shylikethat

Nguồn: https://archiveofourown.[org/works]/59261089

Saiki Kusuo vốn chẳng bao giờ thật sự bận tâm về cái “thế lực bí ẩn” nào đó luôn khiến cậu và Teruhashi Kokomi dính vào những tình huống khó hiểu cùng nhau.

Dù sao thì… cậu còn bận tìm cách tránh mấy chiêu trò của cô hơn là bận suy nghĩ tại sao chúng xảy ra.

Nhưng rồi một ngày, cả hai bị nhốt trong lớp học. Ngày hôm sau là cái tủ đồ. Và hôm sau nữa, trong một cuộc diễn tập động đất ngẫu nhiên, hai đứa lại phải chui chung dưới bàn.

Thật nực cười. Đây không còn là “sự sắp đặt của thiên đường” nữa mà là của quỷ dữ mất rồi. Bộ Satan cũng gia nhập chung với đám Kokomin rồi hay gì?

Và như thể vậy vẫn chưa đủ, tuần này hai người còn bị phân công trực nhật chung. Với người bình thường thì chẳng có gì to tát, nhưng với Kusuo, kẻ đang mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn kỳ lạ của “mấy trò lãng mạn định mệnh” thì “trực nhật chung” nghĩa là “có thể về chung”, và cậu thề sẽ dập tắt cliché đó ngay từ trứng nước.

Chuông tan học vang lên. Học sinh lũ lượt lê ra khỏi lớp như lũ xác sống, đầu óc để chế độ tự động. Giữa cái nóng mùa hè ngột ngạt, hành lang chật cứng người khiến nhiệt độ như tăng thêm. Ai cũng chỉ muốn ngồi trước quạt, chứ làm gì có ai nghĩ tới dọn dẹp.

Trong lớp, Teruhashi đang gom túi rác thì thầy giáo tiến lại gần.

“Ồ, việc này nặng lắm, em không nên làm đâu.”

Ánh mắt ông đảo một vòng rồi dừng đúng chỗ… phải rồi, Saiki. “Saiki, em làm thay Teruhashi được không? Em giúp mang rác ra ngoài nhé?”

Ngay lập tức, Kusuo biết kịch bản sẽ đi về đâu. Cậu hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn khó chịu, dựng chổi vào góc rồi lững thững bước lại, trong khi phía sau vang lên giọng Teruhashi trong trẻo như mọi khi:

“Ơ- ơ không sao đâu ạ! Em làm được mà, đây là nhiệm vụ của em!”

“Em chu đáo thật đấy,” thầy cười hớn hở, “vậy em mang rác tái chế đi nhé, cái đó nhẹ hơn.”

Rồi đó. Màn khởi đầu quen thuộc.

Kusuo hơi lạ là không có ai tranh nhau “vinh dự” đi cùng Teruhashi, rồi nhận ra: à phải, nhóm trực tuần này toàn con gái. Ừ, hơi bất thường, nhưng tạm chưa nghi ngờ gì.

Dù sao cậu cũng cần chuẩn bị chiến thuật. Sau trường là khu vực vắng người mà chỗ vắng thì luôn nguy hiểm. Khi hai đứa ra khỏi lớp với túi rác và túi chai lọ, Kusuo biết rõ mình đang đi cạnh một “thú săn mồi thượng đỉnh”, chỉ chờ lúc ở riêng để tấn công. Nhưng cậu đã tính trước một bước.

Sân bóng đá ở ngay phía sau, hôm nay Hairo đang tập. Khi cậu vứt rác xong, chỉ cần dùng thần giao cách cảm đẩy nhẹ quả bóng về phía họ, thế là Hairo phải chạy tới lấy lại, chặn đứng bất kỳ kịch bản “gần gũi bất đắc dĩ” nào.

Rồi… đoàng, sét nổ. Trời đổ mưa.

Ờ, công bằng thật đấy.

Teruhashi kêu khẽ một tiếng, rồi lập tức chạy nép vào một nhà kho nhỏ chứa đồ dùng của câu lạc bộ làm vườn.

Kusuo cân nhắc xem có nên chạy ngược hướng không. Tránh được thì tránh. Ai mà muốn bị kẹt trong cơn mưa với Teruhashi chứ? Cơn mưa này từ đâu ra vậy? Như thể vừa bị kéo thẳng từ manga shoujo ra, một bối cảnh hoàn hảo đến mức đáng ngờ.

Chính khoảnh khắc đó, cậu linh cảm có gì đó rất sai. Nhưng đã muộn.

“Saiki-kun, cậu đứng đó mãi à?” Teruhashi gọi, hé cửa nhà kho. Kusuo có thể hình dung cô như con cá mồi ánh sáng dưới đáy biển vẫy tay mời gọi trước khi ngoạm lấy con mồi. “Vào đây đi, kẻo ốm bây giờ!”

Trong lúc còn đang phân vân có nên “bước vào chỗ chết” không thì… túi rác bắt đầu rò nước chảy xuống ống quần. Kusuo thở dài, nhấc túi lên và chạy nốt quãng đường còn lại.

Tất nhiên, đó là quyết định sai lầm.

Trong đầu Teruhashi, guồng suy tính đã bắt đầu: Với góc này của tòa nhà thì không ai trên tầng hai nhìn thấy. Ngoài trời mưa, chẳng ai đi qua. Phòng thể chất thì khóa, đội bóng chuyền đang tập ngoài trời. Chúng ta có tầm mười phút…

Khốn thật, cậu chưa nghĩ xa đến vậy. Cậu chỉ dựa vào Hairo thôi mà! Kusuo bắt đầu toát mồ hôi. Còn đội bóng đá thì sao? Mưa thế này chắc họ vẫn luyện chứ?

Đội bóng nghỉ rồi. Ngày mai có trận, họ sợ cảm lạnh. Giọng Teruhashi vang trong đầu cậu, như thể đọc được suy nghĩ. Kusuo rùng mình. Và bực.

Không thể nào chặn được à? Trùng hợp gì mà nhiều thế?

Không. Còn nước còn tát. Kusuo ngẩng lên, tập trung năng lực điều khiển thời tiết, cố xua mây đen đi.

Nhưng mây vẫn lì. Ngược lại, mưa càng nặng hạt, sét nổ vang trời – như cười vào mặt cậu.

Chắc chắn là cậu đang dùng năng lực, trừ phi… có ai khác đang chống lại. Mà hình như thật vậy.

“Trời mát hẳn nhỉ?” Teruhashi nói, tay vuốt nhẹ tóc mái dính mưa.

Không hiểu sao, Kusuo lại trở nên quá nhạy với từng cử động đó. Ánh sáng lờ mờ trong chòi, không khí ẩm dính như keo, khiến cậu cảm giác như bị nhấn chìm trong mật ong. Nhịp tim và hơi thở rối tung. Không ổn rồi.

Teruhashi quay sang, trông như sắp nói điều gì “thơ mộng về cơn mưa” và chính lúc đó Kusuo biết: phải chuồn ngay.

Đây chính là mấy tình huống làm phát sinh “hiệu ứng domino” trong phim tình cảm. Nếu không cắt ngay, cậu sẽ mắc kẹt y chang. Cách duy nhất là phá cái bầu không khí này ngay.

“Nhà vệ sinh,” Kusuo bật ra, rồi chạy thẳng ra mưa, tay che đầu.

… Ờ thì, đó là cái cớ. Cậu chỉ hơi lo Teruhashi hiểu nhầm – không biết là cậu chạy đến nhà vệ sinh hay là… giải quyết ngay trong mưa.

Dù sao thì cô chắc chắn sẽ biết cậu cố tình tránh mặt. Và điều đó chỉ khiến cô tò mò hơn. Vòng lặp vô tận.

Kusuo cúi rửa mặt trong nhà vệ sinh, nhìn trân trân vào gương.

Đúng là cơn ác mộng…

Cửa sau lưng đột nhiên bật mở, tiếng đập vang rền khiến cậu giật mình.

“Chạy trốn vô nhà vệ sinh à?”, một giọng nam vang lên.

Một thằng nhóc bước ra như thể vừa bước khỏi cửa chính nhà mình. “Nếu đã trốn lộ liễu vậy thì còn trốn làm gì? Quá nhạt nhẽo.”

Kusuo quay phắt lại, chết lặng. Cậu chắc chắn khi vào đây còn một mình.

Thằng nhóc nhún vai: “Là dịch chuyển chứ gì nữa.”

Phải rồi. Sao cậu quên được.

Kusuo nghiến răng. Cậu là ai vậy?

Thằng nhóc cười nhếch: “Thật phải nói ra sao? Phải đoán được chứ?”

Kusuo há hốc, đầu trống rỗng. Không, cái này không thể thật. Nhưng khi nhìn kỹ, đôi mắt, nét cau mày, biểu cảm chán chường… rồi nhìn lại gương, đúng thế, thằng nhóc này y hệt cậu, chỉ khác tóc xanh lam.

Đừng nói là…

“Đúng rồi. Con chính là người gây ra tất cả.”

Nó khoanh tay. “Và làm ơn, dừng xóa sự tồn tại của con đi, bố à.”

… “Bố”?

Kusuo đứng hình. Mẹ cậu là…

“Teruhashi Kokomi.”

Chỉ một câu thôi, mà như cú đấm vào bụng.

Lạy Chúa.

Kusuo phải vịn bồn rửa mới đứng vững nổi. Không thể nào…

Cậu cố đọc suy nghĩ của thằng nhóc, nhưng đầu nó hỗn độn đúng kiểu trẻ con, nghĩ gì nói nấy, không có bộ lọc.

“Màn độc thoại nội tâm hơi mệt rồi đấy, bố ạ.”

Kusuo cau mày nhìn vào gương. Ừ, đúng là con mình thật.

Chắc cậu nhảy nhầm dòng thời gian rồi, nhóc.

Thằng bé nhăn mặt: “Bố tưởng con rảnh mà về đây chơi à? Nếu mọi chuyện giữa bố với mẹ ổn thì con cần gì phải quay về nữa?”

Ờ… nghe có lý.

“Đương nhiên con có lý! Con đã quay về đây cả chục lần rồi! Nếu con không làm hai người đến với nhau, con sẽ biến mất đấy! Bố biết khó chịu cỡ nào không?!”

Kusuo bặm môi, cố gắng đưa ra một lời phản bác, nhưng não cậu vẫn còn quá choáng ngợp với ý nghĩ rằng mình đang bị chính đứa con từ tương lai của mình mắng mỏ.

“Con chỉ muốn xem TV thôi mà!” Cậu bé tiếp tục la hét những bất bình của mình, và Kusuo cảm thấy một chút đồng cảm ở đó. Chà, có lẽ họ thực sự có quan hệ họ hàng. “Chỉ cần đi tỏ tình đi là được mà!”

Chẳng có gì để tỏ tình cả, Kusuo phản bác.

“Đấy! Cái kiểu chối đây đẩy đó của bố đang phá hủy tương lai của con đấy! Bố đang trực tiếp hủy hoại đời con!”

Cậu bé cũng cau có y hệt cậu, điều này thật kỳ lạ khi nhìn thấy. Môi trề xuống theo cùng một góc độ. Đó là vẻ mặt của cậu khi khó chịu sao? “Đấy, vấn đề là thế. Bố giỏi tự chối bỏ đến mức quyết định của bố ảnh hưởng cả tương lai. Bố đang phá nát đời con đấy!”

Được rồi, rõ là cái tính ăn vạ hay dỗi đấy không phải di truyền từ cậu đâu nhỉ. ‘Về mặt kỹ thuật mà nói, sự tồn tại của cậu vẫn chưa được định đoạt.’

Thằng bé lườm, làm gáy Kusuo lạnh toát. “Bố định nói gì?”

Ối, cậu đã chọc đúng chỗ ngứa rồi. Tốt hơn hết là nên lùi lại một chút. ‘Ý tôi là có thể có những tương lai khác nơi tôi có con với người khác, hoặc không có con nào cả, vì vậy chúng ta chưa biết điều gì có thể xảy ra.’

“Ờ, con xem hết rồi.” Thằng nhóc phẩy tay như nói về mấy tập phát lại. “Không phải lần đầu con đến mà. Có timeline với Aiura-san, Yumehara-san, Mera-san, Kaidou-san, Kuboyasu-san, Hairo-san, Nendou-san…”

Cả Nendou cơ á?

“Con đã thấy hết rồi, tin con đi. Vấn đề là, con biết có tất cả những dòng thời gian khác đó. Có những dòng thời gian bố không ở bên ai cả và những dòng thời gian bố không có con. Nhưng vì sự may mắn điên rồ của mẹ, con đã thừa hưởng tất cả sức mạnh của bố, và con sẽ không ngừng đến đây cho đến khi dòng thời gian này trở thành cố định.”

Không đáng sợ chút nào nhỉ. Vậy là… bấy lâu nay, người “hồi âm” lời cầu nguyện của Teruhashi chính là con trai cậu?

“Đối phó với mẹ dễ hơn bố nhiều.” Cậu bé nói. Dĩ nhiên rồi, cậu ta phải là một cậu con trai của mẹ. Điển hình.

Một cây xà beng đột nhiên xuất hiện trong tay cậu bé.

Kusuo nheo mắt. “Cậu định làm gì?”

“Không có ác ý đâu nhé, Bố? Điều này làm con đau lòng hơn là làm bố đau.” Cậu bé mỉm cười một cách cung kính như để trấn an cậu, nhưng có một tia nổi loạn trong mắt cậu ta cho Kusuo biết rằng cậu ta không hoàn toàn phiền lòng việc dùng xà beng phang vào đầu cậu.

Haizzz. Cậu và Teruhashi… họ thực sự đã tạo ra một con quái vật nào đó sao?

“Con nghe thấy bố nói đấy nhé.”

Cậu không có kế hoạch bị ăn đòn hôm nay. Ngay lập tức, Kusuo tháo thiết bị giới hạn bên trái của mình và dịch chuyển tức thời nhưng cậu bé chỉ chậm hơn một nano giây.

“Bố không thoát được con đâu, ông già ạ!”

“Tôi mới mười sáu!”

“Thì bố cũng sắp bốn mươi trong dòng thời gian của con rồi, vậy là thực tế đã đi được nửa đường xuống lỗ rồi còn gì!”

Kusuo không hiểu tại sao mình lại thấy bị xúc phạm vì điều đó, nhưng đúng là thế thật. Lũ nhóc sắp dậy thì thật không thể chịu nổi.

Cả hai đuổi nhau chỉ trong năm phút, nhưng mỗi phút trôi qua như hàng giờ, chơi trò đuổi bắt qua các quốc gia khác nhau, từ giữa sa mạc Sahara đến đỉnh núi Everest rồi đến một con tàu bỏ hoang trôi dạt trên Đại Tây Dương. Cậu bé luôn đi sau cậu một bước, gần hơn cả cái bóng của chính cậu, và nếu Kusuo không quá khó chịu, cậu đã vô cùng ấn tượng.

Cuối cùng, cả hai ngã gục trong thế bí trên một hòn đảo nhỏ chấm phá Thái Bình Dương. Cả hai nằm dài trên bãi cát trắng, thở hổn hển trong không khí mặn mòi của biển cả. Cây xà beng, hiện tại, đã biến mất, một dấu hiệu hòa bình mong manh.

Kusuo lau trán, cậu thực sự đã đổ mồ hôi. ‘Cậu không đeo thiết bị giới hạn nào à?’

“Không cần nếu con tập luyện.”

Ánh mắt của Kusuo sáng lên vẻ thích thú. “Ai huấn luyện cậu?”

“Rõ ràng là bố rồi.” Cậu bé đảo mắt, nhặt một vỏ sò. Rồi cậu ta nói thêm như một suy nghĩ chợt đến, “Thực ra bác Kusuke cũng muốn huấn luyện con. Nhưng bố nói trừ khi bố chết.”

Thật đúng đắn. Kusuo thậm chí không muốn tưởng tượng cậu bé có thể trở thành con quái vật gì dưới sự chỉ dạy của Kusuke. “Cậu khá mạnh đấy.”

Cậu bé lần đầu tiên mỉm cười, gần như tỏa sáng, và—vâng, bây giờ cậu đã thấy rõ hơn, đó là gen của Teruhashi đang phát huy tác dụng. “Vậy thì tương lai bố có thể nới lỏng một chút được không? Bố khá nghiêm khắc trong việc huấn luyện đấy.”

Điều đó gần như khiến Kusuo bật cười, nhưng cậu đã cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc.

Chậm rãi, mọi thứ ngấm dần. Nếu chưa tin đây là con mình, thì màn rượt đuổi xuyên lục địa vừa rồi đã ép cậu đối diện sự thật. Thằng bé rõ ràng tài năng, kiểm soát năng lực tự nhiên như hít thở. Kusuo có thể đã ghen tị, nếu không phải vì chính bản thân cậu trong tương lai là người đã truyền thụ quá trình huấn luyện đó.

“Nếu chuyện này quan trọng đến vậy, tại sao… bố của cậu không làm tất cả những việc này?” Kusuo hỏi. Cậu cảm thấy khá hơn một chút khi nói về bản thân tương lai của mình ở ngôi thứ ba. Nếu cậu nghĩ về nó quá nhiều, nó quá sức để tiếp thu.

“Ôi, bố không muốn gặp ‘ông ấy’ đâu,” nó nói tỉnh bơ, “Bố không sống nổi đâu.”

‘Anh ta… tôi đáng sợ lắm à?’ Kusuo chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình bị khủng hoảng hiện sinh trong chuyện làm cha mẹ ngay ở cái tuổi chưa thành niên này.

“Tệ hơn,” cậu bé nói, giọng nhỏ xuống. “Chỉ cần tưởng tượng nếu bố nhìn thấy chính mình là một người đàn ông bốn mươi tuổi. Bố sẽ hét lên đấy.”

Kusuo đảo mắt. Cậu hắng giọng, vai dịch chuyển khi dựa người vào hai tay.

‘Mẹ của cậu… thế nào?’

Nó gãi má vô thức. “Hmm. Mẹ lo lắng nhiều lắm. Nghĩ nhiều hơn bố nữa.” Kusuo tưởng nó sẽ đáp “ổn” hay “dễ thương”, ai ngờ nó lại trả lời sâu sắc thế, thoáng chút dịu dàng, ở mức một đứa mười hai tuổi có thể. “À, chủ nhật nào mẹ cũng làm coffee jelly!”

Chà, ít nhất thì vẫn còn thạch cà phê trong tương lai của cậu. Tình yêu đích thực đầu tiên của cậu.

“Và mẹ đang có thai. Con sắp có em gái.”

Được rồi, quá nhiều thông tin. Kusuo lại cảm thấy choáng váng.

“Đủ rồi. Đừng kể thêm.” Cậu hít sâu. Không rõ lời thú nhận này ảnh hưởng timeline thằng bé ra sao, chắc nát bét rồi. Nhưng miễn là trí nhớ cậu bị xóa, thì… cũng chẳng sao. “Tôi sẵn sàng mất ký ức đây, trước khi đầu nổ tung mất.”

Cậu bé nở một nụ cười méo mó. “Cuối cùng thì con cũng được về nhà!” Cây xà beng lại xuất hiện trong tay cậu ta, và Kusuo chỉ hơi lo lắng một chút khi cậu bé đứng trên người cậu và chuẩn bị tư thế như một vận động viên bóng chày sắp vung gậy. “Cảm ơn nhé, ông già,” nó còn cả gan nháy mắt. “Con sẽ nhẹ tay thôi.”

Nó không hề nhẹ tay.

Mà Kusuo cũng không chắc.

Trong tương lai xa, Kusuo nhướng mày khi chứng kiến con trai mình dịch chuyển tức thời vào phòng khách.

“Mừng con về, Kunio!” Kokomi gọi. “Con đi lâu hơn mẹ nghĩ đấy. Cửa hàng có xa không?”

Kunio lao tới ôm mẹ thật chặt. “Ơn trời, lần trước con quay về, Toritsuka là bố con.”

Già mồm ghê ha? Kusuo lướt vào, chen ngang ngay.

“… Chẳng phải con đi mua nước tương sao?”

Nó đi mà. Kusuo liếc thằng nhóc, và đúng kịch bản, Kunio “khui” một chai xì dầu sau lưng ra, giơ lên như bằng chứng tại tòa. Kusuo gần như muốn đập tay với con trai mình vì sự ăn ý.

“Có gì đó kỳ lạ ở đây,” Kokomi nhận xét, nhìn hai cha con họ một cách nghi ngờ.

Ngay cả trong tương lai, khả năng đọc suy nghĩ của cô vẫn còn hơi đáng sợ.

“Không có gì xấu đâu. Chỉ là, ờm, chuyện tâm linh thôi, em biết mà.”

Không thể nói thật với Kokomi rằng cậu cả đang lượn về quá khứ làm mối và tệ hơn, nắm hết mấy tưởng tượng tuổi teen của mẹ nó, khả năng cao cô sẽ lên cơn tam bành thật.

Vợ cậu bĩu môi. Kusuo biết cô sẽ hờn dỗi một chút rồi sau đó sẽ cằn nhằn. Cô không thích cảm giác bị cho ra rìa khỏi suy nghĩ của họ, đặc biệt là khi cả hai đều có thể đọc được suy nghĩ của cô. Chà, cậu không thể trách cô được. Ai mà chịu nổi chứ?

Để lát nữa anh kể, nhé? Kusuo đặt tay trấn an lên lưng cô. Đừng lo quá, không tốt cho em bé.

Khóe mắt cậu thấy Kunio định chuồn, bèn tóm cổ áo kéo lại.

Vào phòng riêng, Kusuo tựa vào bàn học của Kunio, còn nhóc ngồi xếp bằng trên giường.

“Con đừng nói mấy câu đó trước mặt mẹ. Mẹ cười cho qua nhưng con biết mẹ lo cỡ nào rồi đấy.”

Kunio ngã vật ra giường rên rỉ. “Con biết, con biết. Tự dưng buột miệng thôi.”

Kusuo không nghĩ mình sẽ là ông bố lắm lời. Nhưng thôi chịu. Nuôi một đứa trẻ siêu năng không dành cho người yếu tim. Không hiểu bố mẹ cậu chịu nổi sao. Lần Kunio mới biết dịch chuyển biến mất khỏi nôi, hai vợ chồng suýt lo lắng phát ốm. Giờ thì cậu hiểu cảm giác “lo đến phát bệnh” có thật.

Con trai cậu tài năng hơi quá đà, và Kusuo sợ chỉ cần một ảnh hưởng xấu là nó lạc thành siêu phản diện. Thằng bé có tố chất, nghĩ mà ớn.

Thú thật, cậu tưởng Kokomi sẽ nghiêm hơn, và đúng là theo kiểu khác. Cô là mẫu mẹ đi họp phụ huynh đầy đủ, có sẵn túi đồ dự phòng: quần áo, tiền mặt, bản sao giấy tờ cần thiết phòng thiên tai mà quên rằng trong nhà có hai người sẽ không để thiên tai có cơ hội xảy ra.

Còn Kusuo… lại phát huy bản tính “càm ràm”: than giá trứng, giá sữa, và chuyện giới trẻ giờ không chịu đẩy xe siêu thị trả chỗ cũ. Nền nếp lễ nghi đâu hết rồi.

Timeline kia có chuyện gì? Kusuo hỏi. Cậu không phủ nhận hơi tò mò… đen tối.

Kunio rùng mình. “Khủng khiếp. Con muốn cho Toritsuka bốc hơi khi ông ta hôn má mẹ.”

Khoé môi Kusuo nhếch cười, nhưng vẫn cố nghiêm. Cậu đã làm bố rồi mà. “Kunio.”

“Con muốn thôi chứ có làm đâu.” Nó chống chế.

Thế bố ở đâu?

Kunio nhún vai. “Con nghe nói bố là một nhà sư.”

Ờm. Cũng không tệ. Và con sửa lại bằng cách nào?

“Con cho bố mẹ trực nhật chung.”

À… hôm đó, Kusuo ngẫm, bắt gặp nụ cười ngượng của con. Cậu quay sang, đọc cái ký ức đang nổi lềnh bềnh đầu nó.

Con… phang bố bằng xà beng?

“Bố cho phép mà!” Nó cãi.

Tiết lộ thân phận cho bố nguy hiểm. Dù bố có đồng ý để con xóa trí nhớ.

“Con không kìm được. Các chiêu khác không ăn thua. Con nhốt hai người trong lớp, rồi trong tủ, còn kích hoạt diễn tập động đất cho hai người chui chung gầm bàn!”

Bố công nhận là bực, Kusuo nói. Cậu biết mình tuổi mười sáu ngang ngạnh ra sao, đặc biệt khi mải ủ ê than đời không bình thường. Phải đến “nỗi sợ Thượng Đế” à không, là sự can thiệp triền miên của thằng con quỷ sứ mới mài mòn nổi cái lì lợm hồi teen của cậu. Con làm tốt đấy.

Kunio ưỡn ngực và hếch mũi lên, nhếch mép cười. “Tất nhiên rồi. Con có em gái rồi. Con không thể làm em ấy lo lắng được.”

Kusuo đưa tay xoa đầu con, khóe môi mỉm. Thế thì đừng lười nữa. Mai tập sớm. Làm anh rồi, đúng không?

Đáp lại là một tiếng rên. “Không công bằng! Bố bảo sẽ nương tay mà!”

Kusuo nhếch cười. Bố không nhớ có nói vậy.

Trở lại quá khứ, Kusuo xoa sau đầu nhìn đờ đẫn vào gương. Cơn đau nhói này từ đâu ra nhỉ. Cậu stress đến mức này sao?

Cậu quay lại lớp lấy đồ để dịch chuyển về nhà, thì bị thầy chặn.

“Hy vọng em không bị mưa tạt.” Thầy dừng lại. “Teruhashi không đi với em à?”

Kusuo nhìn thầy… trống rỗng.

“Em bỏ cô ấy lại đó à?” Giọng thầy hơi hoảng.

Nói kiểu đó nghe… không đẹp thật.

“Không, em…” Giờ tính sao? “Em… đi lấy ô.” Kusuo bịa nhanh, vớ được câu nghe có vẻ hợp lý.

Thầy thở phào, vỗ vai cậu. “Tốt. Thoáng nữa tôi tưởng em bỏ rơi Teruhashi.”

Vẫn còn hơi mất phương hướng trước sự thay đổi của các sự kiện, Kusuo cầm hai cái ô dự phòng ở văn phòng trường rồi chân lại tự đưa cậu theo lối vừa chạy trốn.

Đằng trước, nhà kho nhỏ. Bên trong, trông Teruhashi thảm không kém cậu, làm dạ dày cậu xoắn lại vì áy náy. Chuyện này với cô ấy… quan trọng vậy sao?

Thấy cậu, Teruhashi sáng bừng, khiến cậu càng áy náy. Mình biết cậu ấy sẽ không bỏ đi đâu! Không ai nỡ bỏ rơi cô gái xinh nhất trường cả. Mình lo vớ vẩn rồi.

Có lẽ cô nói đúng. Chạy như vậy không phải ý hay. Thú thật, cậu hoảng.

Đến gần, Teruhashi mỉm cười rạng rỡ, khéo léo giấu cái nhăn mặt nho nhỏ. Chắc cậu ấy thật sự cần… đi vệ sinh. Hy vọng kịp.

Ờ, không quê chút nào.

Kusuo cố kìm mặt đơ thay vì để lộ sự nhục nhã râm ran trong lòng, rồi chìa ô dự phòng.

“Thầy bảo mình đưa cái này cho cậu.” Cậu nhấn rất kỹ chữ “thầy”, kẻo cô tưởng cậu ga-lăng đội mưa chạy đi lấy ô cho cô, mà vâng, đúng là chính xác điều cô đang tưởng tượng.

“Saiki-kun tốt bụng quá!” Teruhashi cố nén phấn khích, trí tưởng tượng đã như mây bay. Cô đón ô, nhưng vừa bật ra thì một nan gãy rắc.

Tất nhiên.

Kusuo nhìn cái nan gãy như một sự xúc phạm đến tự nhiên. Teruhashi cười gượng.

“Ch… chắc… tụi mình phải đi chung rồi.”

Ừm… câu thoại duy nhất gom hết rắc rối hôm nay. Tất cả chỉ để… đi chung về nhà. Công bằng mà nói, cô nói ra nghe cũng tự nhiên đấy.

“Câu này mình tập mười lăm lần sáng nay!”

Thôi bỏ.

Kusuo thở dài trong bụng nhưng không nói. Tự dưng cậu cảm giác như vừa chạy marathon; mà thật lòng, cậu lười nghĩ đường lách mưu thêm. Cho cô một chiến thắng nhỏ cũng không cháy nhà. Nhật Bản sẽ không tách làm đôi chỉ vì họ đi cạnh nhau. Trái đất không lệch trục, nó vẫn quay, quay nữa, nên cậu chỉ giơ ô cao thêm một chút và đứng chờ cô bước ngang.

Lần này, cậu cứ để mọi chuyện… cứ thế trôi.

❌ Bản dịch chưa xin phép tác giả, vui lòng không reup!

✅ SUPPORT THE ARTIST ON THEIR PLATFORMS!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *