Tác giả: harpy134
Nguồn: https://[archiveofourown].org/works/[68580066]
Vấn đề của việc giả làm em gái không-tồn-tại của chính mình là: trước sau gì cũng sẽ có người muốn đi chơi với con bé.
Chuyện đó vốn sẽ chẳng sao cả, nếu như “cô ấy” không phải là Saiki trong lốt con gái.
Tệ hơn nữa: một trong những người đó lại là Teruhashi Kokomi, tự xưng nữ thần sống, có giác quan thứ sáu chuyên bắt spotlight, đa nghi, và bắt bài những lời nói dối.
Tất cả những gì Kusuo muốn… chỉ là một phần parfait.
Quán café bé xinh ở góc phố treo một cái bảng viết phấn màu hồng bong bóng:
“Khách nữ lần đầu đến được tặng món tráng miệng miễn phí!”
Tuần đó cậu đi ngang cái biển đó 4 lần.
3 lần cậu kiềm lại được.
Nhưng hôm nay… thiên thời địa lợi nhân hòa. Lượng đường trong máu cậu đang thấp, sự kiên nhẫn còn thấp hơn, và thế giới này nợ cậu một điều gì đó vì đã phải chịu đựng cảnh Nendou nhai thịt hộp cả buổi sáng.
Thế là Saiki Kuriko, nhân dạng nữ được cậu dày công xây dựng, bước qua cánh cửa với một cái cúi chào lịch sự, một vẻ mặt thờ ơ và hoàn toàn không có ý định thu hút bất kỳ sự chú ý nào.
Và nó xứng đáng.
Chiếc bánh dâu tây được phục vụ trong một chiếc đĩa sứ nhỏ, với lớp đường bột phủ lên tựa như một trận tuyết rơi được đóng băng trong thời gian. Lớp bánh bông lan mềm đến không tưởng, tan chảy trên lưỡi như những đám mây đường. Lớp kem tươi nhẹ như lông hồng, thoang thoảng hương vani, và những quả dâu tây tươi đến mức gần như lấp lánh.
9.3 điểm trên Thang điểm Tráng miệng Kusuo. Thậm chí có thể là 9.4, cậu nghĩ, nghiêng chiếc đĩa để có được sự cân bằng hoàn hảo giữa dâu và kem trong một miếng cắn.
Hoàn toàn xứng đáng với nỗ lực kìm nén hào quang và giữ dáng đi nữ tính một cách bất thường. Xứng đáng với sự hao mòn tâm lý khi phải giả vờ thích thú khi được người khác chú ý. . Có thể hơi vô đạo đức khi biến hình thành nữ chỉ để được ăn free… nhưng đó là năng lực tự nhiên cậu sinh ra đã có. Tội gì không dùng cho vui? Thường ngày nó toàn làm phiền cậu là chính…
Kusuo nhắm mắt, tận hưởng thêm một miếng, để vị ngọt ấm áp trôi khắp người.
Và rồi…
“Ơ Kuriko-chan?!”
Saiki mở một mắt. Rất, rất chậm. Như thể hy vọng mình mới tưởng tượng ra thôi.
Nhưng không.
Đứng ngay lối vào, trong ánh vàng ấm áp của quán, là Terủhashi tỏa sáng rực rỡ, mắt mở to và rõ ràng là mood đang muốn tám chuyện.
Tất nhiên là cô ta rồi, Kusuo nghĩ, trong đầu đã vạch sẵn một kế hoạch tẩu thoát nào đó.
Trong số bốn trăm quán cà phê ở thị trấn này, trong số hàng ngàn nơi cô ta có thể đến, cô ta lại phải bước vào chính nơi này.
Kuriko khẽ gật đầu. “Chào Teruhashi-san.”
Cô nàng cười rạng rỡ, ánh đèn trên trần nhà phản chiếu lên mái tóc hoàn hảo của cô.
“Chị không biết em cũng đến đây! Nơi này dễ thương thật đấy, phải không?” Teruhashi nói, ngồi xuống đối diện như thể cả hai đã hẹn sẵn từ trước.
“Nhìn em lúc nào cũng thanh lịch thế này, chị đoán là em có gu thẩm mỹ tuyệt vời lắm.”
Kusuo giữ gương mặt mơ hồ, lịch sự, càng lúc càng lo. Cậu nâng ly parfait, ăn một muỗng nhỏ chỉ để câu giờ suy nghĩ.
Tệ rồi đây.
Còn hơn cả tệ nữa.
Đây là cú va chạm tốc độ cao giữa hai lời nói dối lớn: “Kuriko xa cách nhưng tử tế”… và chi tiết nhỏ xíu là Kuriko… không tồn tại.
Teruhashi vén tóc ra sau tai với động tác hoàn hảo, mắt long lanh như đang bước vào phân cảnh romance định mệnh.
Kusuo giữ vẻ nhẹ nhàng mỉm cười:
“Không hẳn.”
Xạo đấy.
Đây đã là lần thứ tư cậu ăn chùa đồ ngọt ở quán này trong 3 tuần. Nhân viên còn chào cậu à không, cô… kiểu “Lại quay lại à?” rồi mới khựng hiểu ra. Cậu chỉ cần thêm một con tem trên thẻ tích điểm nữa là bại lộ thân phận.
Trước khi cậu có thể viện cớ rời đi mà vẫn giữ được danh dự, Teruhashi đã đặt ví của mình lên bàn và đan tay dưới cằm, nhìn Kuriko với vẻ thích thú không che giấu.
Dĩ nhiên cô ta ngồi xuống.
Dĩ nhiên lại nghĩ đây là định mệnh. Chắc về nhà ghi nhật ký “Quán cafe nơi tôi và Kuriko-chan kết duyên…”
“Thật ra chị đã muốn nói chuyện với em từ lâu rồi, Kuriko-chan,” cô nói, người hơi rướn về phía trước một chút, không đủ để bất lịch sự, nhưng đủ để tăng mức độ thân mật lên thành ‘có chủ đích’. “Lớp chị đang làm một dự án. Kiểu như buổi giới thiệu văn hóa. Em biết đấy… đồ ăn, bảng trưng bày, trang phục theo chủ đề, và mớ hỗn loạn phút chót như thường lệ.”
Giọng cô chuyển sang nhẹ bẫng, như tiện thể nói vậy thôi.
“Nhưng…” cô chạm môi bằng đầu ngón tay được sơn bóng, “chị nghĩ ngay đến em. Em trông… mê đồ ngọt lắm mà.”
Kusuo khựng tay giữa chừng.
Chết. Cô ấy… định…?
Cậu rặn ra tiếng “ừ” cho phải phép, rồi tiếp tục đảo ly parfait cho bớt run. Teruhashi khiến cậu căng thẳng hơn nhiều so với muốn thừa nhận. Giọng thì thân thiện nhưng ý đồ thì như cả đàn muỗi cứ vo ve trong đầu Kusuo.
“Tuyệt quá! Dịp tốt để thân với Saiki hơn, lấy lòng em gái cậu ấy. Đúng là thần may mắn phù hộ! Gặp ở đây nữa chứ! Sau này thân thiết… tổ chức tiệc ngủ… gặp Saiki nhiều hơn…”
Nghe những suy nghĩ điên cuồng của Teruhashi thật mệt mỏi, nhưng Kusuo đã nắm được ý chính.
Cô ta không chỉ tìm người giúp nướng bánh quy. Cô ta đang cố gắng tiếp cận.
Tiếp cận cậu.
Tiếp cận Kusuo.
Thông qua Kuriko.
Một kế hoạch tán tỉnh vòng vo đáng sợ, được xây dựng hoàn toàn dựa trên một danh tính bịa đặt và một điểm yếu chung dành cho đồ ngọt.
Kusuo nuốt miếng bánh như thể nó là một cục chì.”Cảm ơn chị,” cậu nói, giữ giọng thật nhỏ nhẹ. ‘Nhưng thật ra ngày mai em có một chuyến đi xa, nên sẽ không có mặt ở đây.’
Teruhashi chớp mắt, lộ rõ vẻ ngạc nhiên trong nửa giây trước khi điều chỉnh lại biểu cảm thành sự chấp nhận lịch sự. “Ồ? Thật sao?”
“Ừm,” Kusuo gật đầu, mắt vẫn dán vào ly parfait ăn dở. “Một chuyến đi nghiên cứu đến… Peru.”
“Tiếc quá nhỉ,” cô vẫn cười nhưng ánh mắt hơi cụp xuống.
Dù cố tỏ ra không bận tâm, nhưng sự thất vọng lơ lửng trong không khí, rõ như bong bóng thoại không cần thần giao cách cảm.
Kusuo thấy cắn rứt nhẹ. Phiền thật. Không cần thiết. Phiền chết đi được.
Dù vậy, còn hơn là phải đóng vai em gái giả mạo cả tuần, vừa diễn vừa bịa chuyện về sự vắng mặt của chính mình.
Cậu đứng dậy, vuốt váy, gật đầu lịch sự nhất có thể mà không lật mặt.
“Chúc chị làm dự án thành công,” nói xong là định chuồn thẳng.
“Biết đâu còn dịp khác, Kuriko-chan nhé.” Teruhashi vẫy tay, cười ngọt.
Không đâu, nếu tôi còn né được! Kusuo vừa ra khỏi cửa vừa nghĩ thầm, đi nhanh hết mức nhưng vẫn giữ phong thái Kuriko dù trong bụng chỉ muốn dịch chuyển tức thời ra biển cho rồi.
Tôi đến đây vì bánh, không phải để bị dụ nữa đâu!
______
Tiệm bánh khác. Váy khác. Kế hoạch cũ.
Lần này là tiệm bánh kiểu Pháp bên kia thị trấn, sang chảnh, giá cũng chát nhưng khách nữ được thử miễn phí “cheesecake truffle phiên bản giới hạn”. Kusuo cảm thấy mình có nghĩa vụ đạo đức phải kiểm chứng chất lượng.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu kem, tay áo voan mềm mại khẽ bay theo mỗi bước đi. Mái tóc ngắn màu hồng nhạt của Kuriko được chải chuốt gọn gàng, cặp kính gọng bạc được đẩy lên trên mũi.
Kusuo chỉnh lại dây túi xách trên vai, trong lòng đã tưởng tượng ra vị béo ngậy của phô mai hiếm trên lưỡi. Đó là một tuần dài, cậu xứng đáng với điều này. Cậu đã phải chịu đựng bốn cơn đau nửa đầu do năng lực, hai “cuộc đột kích ôm” của Nendou và một cuộc trò chuyện hút cạn linh hồn với Teruhashi nhằm mục đích khơi dậy ‘phản ứng hóa học’ mà cô ta tin là tồn tại giữa cô và Kusuo.
Cậu xứng đáng được ăn bánh.
Chợt cửa kêu leng keng phía sau.
“Kuriko-chan! Lại gặp nữa à?”
Teruhashi đứng gần quầy như thể vừa được thần thời gian triệu hồi. Khoác trên mình bộ đồ màu pastel, tay cầm một túi bánh màu hồng nhạt, và mỉm cười như thể vừa tình cờ gặp một người bạn cũ trên một con phố Paris cổ kính. Niềm vui của cô thật rạng rỡ. Đôi mắt cô lấp lánh. Giọng cô líu lo với một sự ngạc nhiên vừa đủ để cảm thấy như đã được sắp đặt.
Kusuo không động đậy. Khuôn mặt cậu vẫn giữ nguyên biểu cảm mặc định của Kuriko. Một sự bối rối lịch sự với một chút xa cách thanh lịch.
Đến mức này thì đây là quấy rối có chủ đích rồi.
Cô nàng lại gần, dáng đi ung dung của người chưa từng biết cảm giác sợ bị bóc mẽ.
“Em vẫn còn ở trong thị trấn à?” cô hỏi, nghiêng đầu.
Não Kusuo giật một cái, đơ vài giây. “…À.”
“Em nói là em có một chuyến đi xa mà.”
Đi xa. Đúng rồi, cái lý do đó. “Chuyến nghiên cứu” mập mờ dùng để né cảnh này. Và giờ thì cậu đứng đây, cầm đĩa bánh miễn phí, mặc đồ con gái, đối diện với người con gái chú ý đến cả biểu cảm nhỏ nhất.
“…Hủy rồi.” Câu trả lời rơi ra như ly trà bị lật.
Mặt Teruhashi sáng rỡ. “Tuyệt ghê! À mà- chị xin lỗi, chắc buồn lắm nhỉ.”
Giọng kiểu thương cảm giả vờ, hào hứng thì thật.
“Nhưng, vì em vẫn ở lại… giúp chị vụ dự án nhé?”
Cậu nhìn lại Teruhashi. Có một tia hy vọng trong biểu cảm của cô. Ánh nhìn lấp lánh, mong đợi thầm lặng đó có nghĩa là cậu không thể từ chối mà không gây nghi ngờ. Hoặc tệ hơn, một cảm giác tội lỗi kỳ lạ.
Thế là hết, Kusuo nghĩ. Chết vì nghĩa vụ xã hội.
“Được thôi,” cậu nói thẳng thừng.
Vậy là kết thúc. Chết bởi nghĩa vụ xã hội.
______
Nụ cười Teruhashi càng rộng. “Tuyệt quá! Chị nhắn chi tiết cho nhé. Ủa… chưa có số em nè, cho chị đi?”
Chết thật. Kuriko đâu có điện thoại riêng.
Kusuo thở dài trong lòng, lôi ví, dùng năng lực dịch chuyển gọi ra một cái điện thoại nắp gập rẻ tiền.
Thôi xong, tiền tiêu vặt tháng này.
Cậu mở điện thoại, đọc số cho Teruhashi, nhìn cô nàng lưu lại, mặt vui như trúng vé số.
Đáng yêu thật, Kuriko còn xài điện thoại “cục gạch” nữa…
“Vui ghê, lại được gặp em!”
Kusuo cắn lặng một miếng bánh.
Bánh thì ngon tuyệt.
Nhưng không đáng đâu.
______
Ánh nắng tràn qua những ô cửa sổ của phòng công nghệ thực phẩm, vàng óng và sánh như mật, vương trên những hạt bụi lười biếng trôi trong không khí. Mùi bột mì và vani bám vào mọi bề mặt. Đâu đó gần đây, một chiếc máy trộn đứng đang kêu vù vù, âm thanh trầm và đều đặn.
Kusuo, hiện đang biến hình thành Saiki Kuriko, “em gái” bí ẩn và được yêu mến của bản thân cậu, đứng ở quầy trong bộ dạng ngụy trang hoàn chỉnh: mái tóc hồng ngắn ôm lấy khuôn mặt, chiếc tạp dề trắng tinh được buộc chặt qua bộ đồng phục nữ sinh mượn. Những ngón tay cậu dính đầy bột mì và các giác quan tâm linh của cậu đang căng như dây đàn.
Một tiếng thôi. Một tiếng là xong. Trộn, đổ khuôn, nướng và biến.
Đối diện cậu, Teruhashi khuấy một bát bột với sự duyên dáng có chủ ý, đuôi tóc cô khẽ đung đưa khi cô di chuyển. Cô không chỉ “giúp đỡ” với buổi giới thiệu văn hóa, cô đang trình diễn. Như thường lệ, mọi hành động đều thanh lịch, gần như sẵn sàng để lên hình. Cô khoác lên mình sự hoàn hảo như một lớp da thứ hai.
Nhưng thỉnh thoảng, cô lại ngước lên. Nhìn cậu, hay đúng hơn là cô ấy.
Nhìn Kuriko.
Ánh mắt cô nán lại.
Tại sao cô ta lại nhìn mình như vậy?
Kusuo đổ sữa vào cốc đo, mắt vẫn nhìn xuống. Nếu cậu ngước lên, nếu ánh mắt họ gặp nhau lần nữa, cậu chắc chắn một thứ gì đó bên trong cậu sẽ chập mạch.
“Em thực sự rất khéo tay đó,” Teruhashi nói, giọng cô trong trẻo như tiếng chuông trong căn phòng yên tĩnh.
Cậu liếc lên. Cô lại đang quan sát cậu, lần này là với sự tò mò hơn là tính toán. Cô hơi nghiêng đầu, và nở một nụ cười chân thành và dịu dàng.
“Em tháo vát thật đấy!”, cô nói thêm, vươn tay qua bàn để lấy một cái phới lồng gần đó. “Chắc em hay nướng bánh ở nhà lắm.”
Kusuo đập một quả trứng vào bát hơi mạnh tay. Một mảnh vỏ rơi vào hỗn hợp. Cậu dùng ngón út vớt nó ra và cố gắng duy trì phong thái điềm tĩnh của nhân cách bịa đặt.
“Em… thỉnh thoảng cũng nướng bánh,” cậu đáp. “Em thích đồ ngọt.”
Teruhashi nhoài người tới, chống một khuỷu tay lên bàn. “Chị đoán là di truyền nhỉ,” cô nói, giọng gần như trêu chọc. “Nhưng chắc cũng hợp lý thôi. Saiki-kun cũng vậy. Bên ngoài thì bí ẩn… nhưng chị nghi là… bên trong lại mềm yếu.”
Kusuo khuấy bột nhanh hơn một chút.
Cô ta cố tình làm vậy. Chắc chắn là cô ta cố tình làm vậy.
Và rồi, như thể số phận quyết định chơi thêm một ván nữa, tay cô vươn tới cùng một dụng cụ mà cậu đang định lấy.
Những ngón tay của họ chạm vào nhau.
Đó là một cú chạm nhẹ nhất, gần như không cảm nhận được. Tuy nhiên, một luồng điện ấm và sắc lẹm chạy dọc cánh tay Kusuo, và trước khi cậu kịp ngăn lại, năng lực của cậu đã trục trặc. Nhiệt độ trong phòng giảm hẳn một độ. Tĩnh điện kêu xè xè mờ ảo trên những bóng đèn.
Cậu giật mình, chỉ một chút, và rụt tay lại.
“A, xin lỗi nhé,” Teruhashi nói, mắt mở to, dù biểu cảm của cô có vẻ thích thú hơn là xin lỗi.
Cô dừng lại.
Con bé… đang đỏ mặt sao? Teruhashi nghĩ.
Kusuo cứng người. Lớp ảo ảnh của cậu khẽ chập chờn, không đủ để vỡ, nhưng đủ để hai má cậu ửng lên một màu mà cậu không quen thuộc. Cậu cố gắng dùng năng lực để hạ nhiệt độ cơ thể xuống.
“Không,” cậu nói.
“Hửm?” Teruhashi hỏi, nghiêng đầu sang một bên.
Mình vừa… vô tình trả lời suy nghĩ của cô ta sao? Thiệt tình chứ?!
“Đừng bận tâm.”
Teruhashi nhướng mày, đôi môi cong lên khi cô quan sát Kuriko ngày càng bối rối.
“Nóng quá,” cậu lầm bầm, với cái khăn cho đỡ ngượng. Giọng vẫn trong phạm vi tông của Kuriko, nhưng phảng phất dấu ấn quen thuộc: một cậu con trai đang bị ép đóng chính trong rom-com trái ý.
Teruhashi khúc khích cười sau bàn tay che miệng. “Lúc bối rối trông em dễ thương thật đấy, Kuriko-chan.”
Mắt Kusuo giật giật.
Tại sao cô ta lại thế này?
Tại sao cô ta lại làm mọi chuyện phức tạp đến vậy?
Tại sao cơ thể mình lại phản bội mình?
Cậu quay đi với lý do kiểm tra nhiệt độ lò nướng, hy vọng hơi nóng từ lò sẽ giải thích cho sắc hồng trên mặt nếu cô lại đề cập đến nó.
Nhưng sau lưng cậu, Teruhashi chỉ mỉm cười một mình và quay lại với bát bột của mình, khẽ ngân nga.
Như thể không có chuyện gì lạ xảy ra.
Như thể cô không vừa tình cờ tước vũ khí của một nhà ngoại cảm bằng một lời khen và một đầu ngón tay.
______
Dọn dẹp gần xong. Mặt trời đã nghiêng, rọi qua cửa sổ thành những vệt hổ phách, và phòng thực hành đã chìm vào một sự tĩnh lặng ấm áp.
Kusuo lau mặt bàn với những động tác chậm rãi, chính xác, cố gắng không nghĩ về cách tiếng cười của Teruhashi vẫn còn văng vẳng trong tai cậu.
Cô đang ở bên bồn rửa, ngân nga khi rửa những chiếc bát trộn, tay áo được xắn lên một cách tinh tế, ánh nắng cuối ngày chiếu vào mái tóc óng mượt của cô. Trông cô như thể thuộc về một ảo mộng gia đình, kiểu cảnh trong một trang bìa manga nơi nam chính sẽ ngắm nhìn cô và phải lòng.
Ngoại trừ việc nam chính là một nhà ngoại cảm có khả năng biến hình đang trên bờ vực của một cuộc khủng hoảng hiện sinh.
Cậu chỉ cần thu dọn đồ đạc và rời đi. Cậu quay người, với lấy chiếc cặp mình đã mang theo và bắt đầu nhét đồ dùng vào: một hộp phấn, một túi kẹp tóc được niêm phong, một chiếc khăn quàng cổ đã gấp…
Giọng Teruhashi vang lên từ sau vai cậu. “Chị giúp em một tay nhé.”
Trước khi cậu kịp ngăn cô lại, cô đã bước đến bên cạnh và với tay vào chiếc túi đang mở, đúng lúc cặp kính của Kusuo trượt ra khỏi túi trong và rơi lạch cạch xuống mặt bàn.
Teruhashi chớp mắt, lúc đầu có vẻ bối rối. Rồi cô hơi cúi xuống.
“Đây là…” cô nói chậm rãi, nhặt chúng lên bằng những ngón tay. “Kính của Saiki-kun?”
Một khoảng lặng kéo dài giữa họ. Ánh mắt của Teruhashi nán lại quá lâu một giây, tâm trí cô rõ ràng đang lật giở một điều gì đó.
Cậu không muốn cô nói thêm bất cứ điều gì nữa.
“Em phải đi đây,” Kusuo nói nhanh, hơi cúi đầu. “Cảm ơn chị vì ngày hôm nay.”
Trước khi cô kịp trả lời, cậu đã quay người và đi ra cửa, cố gắng giữ nhịp độ bình tĩnh và không dịch chuyển ra khỏi tòa nhà như một con mèo hoảng loạn, điều mà cậu rất muốn làm.
Sau lưng cậu, Teruhashi đứng một mình trong ánh sáng vàng dịu, đôi môi hơi hé mở, đôi mắt nheo lại trong sự tò mò thầm lặng.
Như thể cô vừa thoáng thấy được một góc của mảnh ghép mà cô không hề nhận ra là mình đang thiếu.
______
Teruhashi ngồi ở chiếc bàn trắng của mình trong một chiếc áo choàng lụa đồng màu, chân xếp gọn bên dưới, cây bút lơ lửng đầy suy tư trên một trang nhật ký tinh tươm.
Cô đã viết lại dòng mở đầu ba lần.
Lần thứ tư mới thành công.
“Hôm nay, mìnhcảm thấy một điều gì đó kỳ lạ.”
“Kuriko rất khác,” cô viết.
“Thực ra… cô ấy không giống bất kỳ ai cả.”
Có một điều gì đó về sự hiện diện của cô ấy. Yên tĩnh, vững chãi, không thể lay chuyển. Nhưng không hề lạnh lùng. Kuriko có cách nhìn cô như thể cô ấy nhìn thấu được vỏ bọc thần tượng mà mọi người tôn thờ, và vẫn chọn nói chuyện với cô. Thông thường, các cô gái khác đều ghen tị với cô. Cô thấy khó kết nối với những cô gái cùng tuổi (ngoại trừ Chiyo) vì điều này. Được nhìn nhận một cách chân thật thật sảng khoái.
“Ừm… cô ấy có phần giống với… Kusuo.”
“Cô ấy điềm tĩnh. Vững chãi. Cô ấy khiến mình cảm thấy mình có thể… cứ là chính mình. Như thể không cần phải diễn.”
Teruhashi ngập ngừng, xoay cây bút giữa những ngón tay.
“Và, cô bé siêu dễ thương.”
“Nhưng mình đang bối rối.
1) Mình nghĩ mình đã yêu Kusuo. Có lẽ bây giờ vẫn vậy? Và…
2) Mình chưa bao giờ thích con gái trước đây cả! À thì, mình cũng chưa từng thích ai trước Kusuo…”
“Nhưng khi ở bên Kuriko, mọi thứ lại khác. Cô ấy khiến mình lo lắng một cách dễ chịu. Tim mình cũng đập nhanh hơn khi ở gần cô ấy.”
Cô ấn mạnh đầu bút xuống trang giấy, cắn môi.
“Lẽ nào mình lại phải lòng cả hai người họ? Mình có thích Kuriko không?!”
Cô ngừng viết.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
Sẽ ra sao nếu họ không khác nhau đến thế?
Cô lắc đầu xua đi ý nghĩ đó.
Không. Thật ngớ ngẩn. Kusuo thì… Bí ẩn. Xa cách. Tốt bụng một cách kỳ lạ, vô hình. Còn Kuriko… cô ấy là một cái gì đó hoàn toàn khác. Và họ là anh em. Chắc chắn là họ có quan hệ họ hàng nhưng họ không giống nhau.
Tuy nhiên, có điều gì đó không khớp. Chuyện này thật khó hiểu.
Teruhashi thở dài và nhẹ nhàng đóng cuốn nhật ký lại. Cô đặt nó lên bàn cạnh giường, tắt đèn bàn, và chui vào dưới chăn. Nhưng ngay cả khi cô kéo chăn lên đến cằm, những suy nghĩ của cô vẫn rối bời, những lời phủ nhận nửa vời được bao bọc trong những cảm xúc mềm mại, rung động mà cô không thể gọi tên.
Bản dịch chưa xin phép tác giả, vui lòng không reup!
SUPPORT THE ARTIST ON THEIR PLATFORMS!
